Hứa Nam Âm không ở lại Ninh Thành lâu, chiều hôm đó sau khi mua xong túi trong cửa hàng thương hiệu xa xỉ liền rời đi.
Một là ở đó cũng chẳng có việc gì làm, hai là về ngày mai phải đi thử váy phù dâu của Lương Gia Mẫn.
Tối hôm về đến nơi, cô lại bị Lâm Chỉ Quân gọi đi, giúp trông chừng xem thuốc bắc trong nhà sắc có đúng không.
Sau khi nhận được câu trả lời là đúng, lúc này Lâm Chỉ Quân mới nhăn mày uống xuống.
Lâm Chỉ Quân vội vàng ăn một miếng mơ khô ngọt: "Thuốc đắng quá, cái này ngọt, cậu nếm thử đi. Tớ nghe nói trước đó cậu với Lương Gia Mẫn cùng nhau đi spa!"
Chuyện này đã lên cả tin tức.
Dù sao thì báo chí Hồng Kông thích nhất là đưa mấy thứ này, lại còn bịa đặt linh tinh một hồi, nói thành ra Lâm Chỉ Quân bị "vứt bỏ" rồi.
Hứa Nam Âm thu lại ánh mắt từ trên đó, cắn một miếng, có vị chua ngọt, so với viên đường phèn tối hôm ấy thì mềm hơn, nhưng không ngọt bằng.
"Lúc đó Trịnh Dục Trạch vẫn luôn ở đó, tớ liền đi cùng cô ta, cô ta cũng không muốn ở cùng Đới Hồng Thư, vừa hay mà."
Lâm Chỉ Quân nổi hứng hóng chuyện: "Hai người này vốn không vừa mắt nhau, vậy mà ngày nào cũng hẹn hò, rốt cuộc là vì cái gì chứ."
"Cổ phiếu, tiền, còn có thể là gì nữa chứ."
"Châu Châu, cậu rành ghê đó."
"... Toàn là xem từ tin tức mà biết thôi."
Lâm Chỉ Quân gật đầu: "Sau khi liên hôn, cổ phiếu hai nhà đều tăng, sớm biết vậy tớ đã lén mua chút rồi."
Hứa Nam Âm bật cười: "Cậu đâu có thiếu mấy đồng đó."
Lâm Chỉ Quân thần bí nói: "Không giống đâu, lần trước anh cả dẫn tớ đầu tư một cái, kiếm được không ít tiền tiêu vặt, cảm giác đó thật sự gây nghiện."
"Có điều, không có ai dẫn thì tớ không dám." Cô ấy lắc lắc đầu, "Dạo này tớ đang học, cậu chờ tớ trở thành cao thủ, chắc chắn trăm phần trăm lời thì sẽ dẫn cậu cùng."
Hứa Nam Âm mỉm cười.
Trăm phần trăm kiếm lời, vậy thì con mắt đầu tư phải tốt đến mức nào chứ.
Có điều, trên đời này quả thật cũng có người như vậy.
Hứa Nam Âm chưa từng thử qua.
Ba mẹ đối với sở thích của cô thì mặc cho cô tự nhiên, không yêu cầu cô phải học làm kinh doanh, nói rằng cô không biết cũng chẳng sao, sau này sẽ có đội ngũ chuyên nghiệp quản lý, lại có quỹ tín thác, chỉ cần hưởng phúc là được.
Lần trước ba Hứa còn đầu tư thất bại, đủ thấy đầu tư có rủi ro.
Thêm nữa khi đó còn là bị người ta cố ý giăng bẫy, sau chuyện này, ông trở nên bảo thủ, ngay cả tiệc tùng với người không quen cũng ít tham gia hơn.
"Trịnh Dục Trạch còn tưởng cậu vẫn chưa từ Ninh Thành về đấy." Lâm Chỉ Quân cười hì hì, "Mấy hôm nay chuyển sang đi dỗ ba mẹ cậu rồi."
"Cứ để anh ta dỗ đi." Hứa Nam Âm không mấy để tâm.
Ngược lại thì ba mẹ Hứa đối với thái độ của Trịnh Dục Trạch có chút thay đổi, buổi tối lúc về nhà, hai người còn ngồi xích lại nói chuyện.
Vốn dĩ Hứa Nam Âm không định nghe ba mẹ thì thầm to nhỏ, nhưng khổ nỗi tai lại vô tình nghe thấy tên mình.
Nghe kỹ mới biết thì ra Trịnh Dục Trạch tính ở rể!
Hứa Nam Âm choáng váng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!