Chương 15: Bể bơi, lấy ngọc trai

Vừa mới khiến nhịp tim bình tĩnh lại, thì vì một câu nói của Tống Hoài Tự mà lại rối loạn lên.

Lần trước cô gọi anh là gì nhỉ?

Tống Hoài Tự? Anh Hoài Tự?

Rõ ràng hai cách xưng hô này vốn chẳng có gì, vậy mà chỉ cần anh thêm hai chữ "ôm anh" vào thì bầu không khí lập tức trở nên mờ ám, như thể quay lại khoảnh khắc thân mật lúc đó.

Khi đó Hứa Nam Âm như bị ma xui quỷ khiến, mê mẩn thân thể của anh, hoàn toàn không nghĩ rằng sẽ có ngày hôm nay.

Cô lén lút nhìn xung quanh.

Rất nhiều người đang nhìn về phía này, thậm chí ngay giây trước còn có nhân viên phục vụ bê khay đi ngang qua cách cô chỉ một mét.

"Anh đừng nói linh tinh." Hứa Nam Âm uống một ngụm rượu, cố nén sự hoảng loạn, "Nếu bị người khác nghe thấy sẽ hiểu lầm đấy."

"Hiểu lầm cái gì?" Tống Hoài Tự nhìn cô nhẹ nhàng l**m lớp rượu dính trên môi, đầu lưỡi nhỏ xinh lướt qua trong chớp mắt.

Bao nhiêu người đang lén nhìn về phía này, Hứa Nam Âm đương nhiên sẽ không nói điều gì có thể bị người khác nghe thấy.

"Dù sao thì cũng không được nói lại chuyện lúc nãy."

Đối mặt với khí thế mạnh mẽ đầy áp lực từ Tống Hoài Tự, cô chẳng thể chống đỡ nổi, đến cả lời cảnh cáo cũng yếu ớt, trong chớp mắt chuyển từ tức giận sang giận dỗi đáng yêu.

Ánh mắt người đàn ông bao phủ lấy cô, khẽ nghiêng ly rượu, chạm một cái vào thành ly của cô, phát ra âm thanh thủy tinh trong trẻo.

"Lần sau, đừng gọi sai."

Có lẽ vì thời gian hai người nói chuyện không ngắn, có người lại đưa ánh mắt tới, lượn quanh giữa hai người.

"Hứa Nam Âm quen vị Tống tiên sinh kia sao?"

"Không thể nào, chắc là ba mẹ cô ấy dẫn theo để giới thiệu."

"Vừa nãy tôi đi kính rượu, đều không thành."

Có người chen vào một câu: "Tống tiên sinh đến từ Đại Lục này thật sự rất đẹp trai, đứng cùng với Hứa Nam Âm đúng là trai tài gái sắc."

Buổi đấu giá nhanh chóng bắt đầu.

"Vừa nãy con nói chuyện gì với Tống tiên sinh vậy?" Mẹ Hứa hỏi.

"Không có, chỉ chào hỏi thôi." Hứa Nam Âm dáng vẻ ngoan ngoãn.

Cô ngồi cạnh ba mẹ, bàn này không chỉ có ba người nhà cô, mà còn ngồi thêm vài người, trong đó có Trịnh Dục Trạch.

Việc anh ta công khai theo đuổi cô thì chẳng còn là bí mật gì nữa, nói toạc ra tính khí thì nóng nảy, cho nên trong đám người trẻ tuổi cũng không ai cố tình đắc tội với anh ta để tranh giành đôi khuyên tai của cô.

Liên tiếp mấy món đấu giá kết thúc, bầu không khí trong hội trường hòa hợp, có lẽ vì do chính phủ Hồng Kông đứng ra tổ chức, nên mọi người đều nể mặt mà nâng giá không ít.

Rất nhanh, người điều khiển đấu giá lấy ra món đấu giá do Hứa Nam Âm quyên tặng, giới thiệu với khách mời có mặt rằng đây là một đôi khuyên tai ngọc trai tự nhiên, giá khởi điểm một triệu.

Lương Gia Mẫn giơ bảng trước tiên để tỏ ra hào phóng, thêm hai trăm ngàn, cuối cùng còn hơi mỉm cười với Hứa Nam Âm.

Hứa Nam Âm bình thản uống cocktail, thật ra đôi khuyên tai này được đấu giá bao nhiêu cô cũng chẳng bận tâm, đã quyên góp rồi thì chính là quyên góp.

"2 triệu 100 nghìn!"

"2 triệu 300 nghìn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!