Chương 14: (Vô Đề)

Hai ngày sau, vào đêm diễn ra tiệc từ thiện.

Bên ngoài khách sạn lớn và sang trọng nhất Cảng Thành, xe sang liên tục ra vào, các phóng viên đang chụp hình ở bên ngoài, đèn flash liên tục lóe sáng.

Khi Hứa Nam Âm cùng ba mẹ đến, trong hội trường chủ yếu là những người giàu có và nổi tiếng tại Cảnh Thành, cùng các hoa hậu Hồng Kông.

Cô được mẹ dẫn đi chào hỏi các bậc trưởng bối, gần như lời khen của mỗi người đều giống nhau, đại khái là cô học giỏi, xinh đẹp,...

Hứa Nam Âm chỉ gượng đáp lễ họ, trong số các khách cô nhìn thấy Lương Gia Mẫn, hôm nay cô ta khoác tay vị hôn phu Đới Hồng Thư, phô trương vẻ quyến rũ.

Tối nay đến đây đều là những quý cô thật sự nổi tiếng của Cảng Thành, có người thân thiết, cũng có người không hợp, cô và Lương Gia Mẫn chính là một cặp như vậy.

Tất nhiên, Lương Gia Mẫn không ưa cô hơn.

Mẹ Hứa thấy các bạn đồng trang lứa đều đã đến gần hết, thì khẽ nói: "Đi chơi với họ đi."

Trong các mối quan hệ xã hội của giới danh lợi, bà chưa bao giờ ngăn cản con gái.

Hứa Nam Âm lấy một ly rượu từ nhân viên phục vụ, đi đến bên Lâm Chỉ Quân: "Cậu đến sớm vậy."

"Dù sao ở nhà cũng buồn chán thôi." Lâm Chỉ Quân nhìn cô, "Rất hiếm khi thấy cậu mặc màu tím nhạt, lần đầu tiên xẻ tà lộ đầu gối đó nha."

Hôm nay Hứa Nam Âm mặc khác hẳn những chiếc váy công chúa rộng lớn trước kia, là một chiếc váy dài tím nhạt ôm dáng, tà váy quét đất, bên trái có lớp voan ren mỏng ôm sát dọc chân, rủ xuống bên cạnh đôi giày cao gót.

Từ phần quây ngực bên trái kéo dài ra một lớp voan trong suốt quấn quanh chiếc cổ thiên nga của cô, buông xuống sau lưng lay động, vừa mộng ảo vừa xa hoa cao quý.

"Cậu cũng đâu kém, gợi cảm thế này." Cô đáp lại lời khen.

"Đương nhiên rồi, tớ phải áp đảo Lương Gia Mẫn." Lâm Chỉ Quân khẽ nhấn vào trước ngực mình, "Châu Châu, lần sau cậu viết cho tớ một đơn thuốc làm đầy chỗ này nhé, không cần quá lợi hại, ít nhất cũng phải được như cậu vậy."

"...."

Hứa Nam Âm nào mà bịa ra được loại đơn thuốc đó.

Hai cô gái xinh đẹp đứng cạnh nhau, nụ cười tươi như hoa, thỉnh thoảng đôi má lại ửng hồng, khiến không ít ánh mắt dồn về phía họ.

Lương Gia Mẫn bước trên đôi giày cao gót đi tới: "Châu Châu, sao chỉ chuẩn bị một đôi khuyên tai ngọc trai, tôi nhớ lúc mua hình như chỉ hơn hai triệu thôi nhỉ?"

Lâm Chỉ Quân hừ một tiếng: "Cô cũng đâu có cao hơn bao nhiêu."

Hứa Nam Âm nở nụ cười tươi với cô ta: "Tối nay bất kể đấu giá được bao nhiêu cũng là làm từ thiện, sao cô biết chắc chỉ có thể đấu hai triệu thôi chứ."

Lương Gia Mẫn nhịn không được cười: "Ai lại muốn một đôi đã từng đeo qua?"

Hứa Nam Âm chớp mắt: "Không được thì để ba mẹ tôi mua lại. Ai da, tôi chỉ có ba mẹ, không giống như cô, vừa có em trai lại vừa có chồng tương lai."

Câu nói này luôn khiến Lương Gia Mẫn tức điên, bởi vì cậu em trai con riêng của cô ta kể từ khi lộ diện, gần đây liên tục xuất hiện trên các mặt báo.

"Vậy tôi lau mắt chờ xem." Cô ta ưỡn ngực lên, "Đấu phẩm bị người nhà mua lại, cũng coi như là một tin tức hay."

Lâm Chỉ Quân nhìn theo bóng lưng cô ta rời đi, lại chú ý vào chỗ khác: "Châu Châu, cậu nói xem chỗ đó của cô ta làm sao mà to thế?"

"...."

Hứa Nam Âm còn đang nghĩ cách an ủi cô bạn, thì đã bị cô ấy nắm lấy cổ tay: "Cái người đẹp đến mức phạm quy kia tới rồi kìa!"

Cô vô thức hỏi: "Ai vậy?"

Lâm Chỉ Quân nhắc nhở: "Chính là Tống tiên sinh đã từng uống trà với anh tớ đó! Còn nhớ không, hình như còn là anh trai của vị hôn phu cũ cậu nữa, nhìn chính diện kìa, so với anh tớ còn lạnh lùng hơn..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!