Chương 11: “Anh muốn gì cũng được.

Vành tai của Hứa Nam Âm khẽ rung lên, tê tê, lại nhìn thời gian lần nữa: "Bây giờ sao có thể tính là nửa đêm chứ."

Giọng của anh vốn đã chín chắn trầm ổn, qua điện thoại lại thêm vài phần xa cách, càng lộ rõ sự trầm thấp.

Nếu anh đi làm phát thanh viên đài radio, hẳn là thính giả nhất định sẽ rất nhiều, cô cũng sẽ nghe mỗi tối.

Hứa Nam Âm chui vào trong chăn, quấn chặt mình lại.

Cô cùng Lâm Chỉ Quân bọn họ đi dự tiệc, thường thì hơn mười một giờ mới kết thúc, thế mới tính là khuya.

Chẳng lẽ anh rất chú trọng dưỡng sinh, thảo nào sắc khí tốt, dáng người lại càng đẹp, khỏe mạnh đến vậy, ngay cả cơ bắp cũng rất xuất sắc.

"Tôi là muốn cảm ơn anh." Hứa Nam Âm áp điện thoại vào tai, "Họ nói chuyện của ba tôi, anh đã giúp đỡ."

Cô khi nói đến chữ "ba" này, rất nũng nịu.

"Việc nhấc tay thôi.*" Giọng điệu của Tống Hoài Tự nhã nhặn, "Nhưng nếu muốn cảm ơn tôi, chỉ một câu cảm ơn thôi, thì hình như quá đơn giản rồi."

(*) Ý nói chuyện rất nhỏ, dễ dàng, chẳng tốn sức.

Hứa Nam Âm trong lúc nhất thời xúc động, vẫn chưa nghĩ ra quà cảm ơn.

Cô không nghĩ ra: "Nhưng mà anh hình như chẳng thiếu thứ gì, cái tôi có thể tặng, thì anh cũng đều có thể tự mình mua được."

Tống Hoài Tự khẽ cười nhạt một cái: "Lúc người khác tặng quà, cô Hứa cũng sẽ nói mình có thể tự mua sao?"

"Đương nhiên sẽ không, như thế thì thật là thất lễ." Hứa Nam Âm phủ nhận.

"Cho nên." Anh chậm rãi thốt ra hai chữ.

Hứa Nam Âm lại hỏi: "Cái bật lửa tôi tặng anh, anh đã thấy chưa, có thích không? Có dùng qua chưa?"

Thư phòng lạnh lẽo yên tĩnh, Tống Hoài Tự ngồi trước bàn, ngón tay dừng trên trang tài liệu vừa lật qua, hàng chữ chì để lại dấu vết trong đôi mắt anh, thế nhưng đã nửa phút không còn thay đổi nữa.

Chuỗi câu hỏi của cô, như những nốt nhạc nhảy nhót.

Rất nhiều người muốn tặng anh quà, tặng người, anh đều không hứng thú với những cái đó, chỉ với bậc trưởng bối mà anh kính trọng, thì mới nhận. Người nhỏ tuổi hơn anh, vẫn là lần đầu tiên.

Tống Hoài Tự: "Dùng rồi."

Hứa Nam Âm: "Tôi không biết trước đây anh dùng cách nào, sách hướng dẫn của cái này thì ở bên trong, chị Sa nói sau này phải thay đá lửa."

Nói xong câu đó, cô lại hạ thấp giọng: "Tống Hoài Tự, chuyện của ba tôi có phiền phức không?"

Tống Hoài Tự chậm rãi cất giọng: "Không tính là phiền phức."

Hứa Nam Âm không biết chuyện gì đối với người đàn ông này mới tính là phiền phức: "Quà, để lần sau tôi đến Ninh Thành rồi tặng anh nhé."

Tống Hoài Tự liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, kim đồng hồ không biết mệt mỏi mà chuyển động, kèm theo tiếng kim loại tí tách.

Lịch ngày hôm nay là mùng 6.

Không biết "lần sau" của cô sẽ là ngày nào.

Hứa Nam Âm để lại một câu "ngủ ngon" rồi kết thúc cuộc gọi, gần như cùng lúc, lại có một cuộc điện thoại khác gọi đến.

Là của Tịch Kính Sinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!