Những câu hỏi tương tự, chỉ có A Lật từng hỏi Hứa Nam Âm như thế, trước mặt cô ấy, cô đều trả lời thật lòng.
"Làm gì có." Cô phản bác, chỉ là dạo gần đây có nhiều việc, huống hồ căn bệnh này lại không thể chữa tận gốc, anh có hỏi cũng vô ích.
"Ừm."
Tống Hoài Tự nhận ra cô không muốn nói thật.
Lo sợ anh lại hỏi nữa, Hứa Nam Âm dịu giọng nhắc nhở: "Một quý ông thì không được phép hỏi chuyện riêng tư của con gái nếu chưa được cho phép."
"Một tiểu thư thì cũng không nên cắn người mà chưa xin phép."
"…."
"Tôi không cố ý." Mặt Hứa Nam Âm nóng bừng, lúc đó cô sợ phát ra âm thanh kỳ quặc nào đó.
"Rất nghiêm trọng sao?" Cô hỏi, "Có đau không?"
Cô hỏi bằng giọng nhẹ nhàng, lúc này lại ngoan ngoãn đến mức khiến người ta không chịu được. Trước giờ chưa từng có ai hỏi anh như vậy.
Tống Hoài Tự muốn nghe thêm vài câu: "Em nghĩ sao?"
"Tôi không dùng sức." Hứa Nam Âm mím môi, nói thật, "Chắc sẽ nhanh chóng tan thôi."
Nghĩ lại thì, cô mới thấy hình như tối qua mình đã làm với anh không ít chuyện.
Còn làm ướt cả bàn của anh nữa.
Cô đâu phải không biết gì, chính vì hiểu nên mới thấy thẹn, anh chắc chắn cũng biết.
Đúng rồi, lúc dọn dẹp...
Hứa Nam Âm khẽ hỏi: "Cái đó."
Tống Hoài Tự tựa lưng vào ghế, ngón tay thon dài khẽ gõ lên mặt bàn: "Cái gì?"
"Bàn của anh đã lau sạch chưa?" Giọng Hứa Nam Âm có phần nhẹ bẫng, như hơi thở lướt qua, "Tôi không cố ý đâu."
Cô không kiểm soát được cơ thể mình, cũng không ngờ sau nhiều lần anh chạm vào, lại chảy ra nhiều nước đến vậy. Cảm giác khoái lạc trong khoảnh khắc ấy khác với khi chứng "khát da" được thỏa mãn, mà là một cảm giác hoàn toàn khác.
"Chắc là coi như lau sạch rồi." Giọng người đàn ông chậm rãi thong thả, "Nếu cô Hứa không tin, có thể đến kiểm tra."
Cô mới không muốn đi kiểm tra.
Nghĩ đến đó là loại chất lỏng gì, tai Hứa Nam Âm liền ửng hồng một lớp phấn nhạt, cô nhẹ giọng cầu xin: "Có thể, đừng nói cho người khác được không?"
Tống Hoài Tự dịch điện thoại ra xa một chút, mấy giây sau mới đáp: "Là một quý ông, tôi sẽ giữ kín bí mật này giúp em."
Cô không nhắc đến, anh cũng sẽ không nói với bất kỳ ai.
"Cảm ơn." Hứa Nam Âm mãn nguyện nói, "Nếu cần thiết, tôi cũng có thể giúp anh làm rõ."
"Làm rõ cái gì?"
"Nhiều lắm, trên mạng nói anh máu lạnh vô tình, còn nói, nói anh không được." Hứa Nam Âm vẫn nhớ đủ kiểu chuyện bịa đặt linh tinh.
Tống Hoài Tự rõ là biết rồi mà vẫn cố hỏi: "Chỗ nào không được?"
Hứa Nam Âm tưởng anh không biết, nghiêm túc nói với anh: "Có truyền thông viết rằng anh không ổn về phương diện sinh lý."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!