Cuối tháng Bảy, thời tiết ở Cảng Thành thay đổi thất thường, mấy ngày trước treo tín hiệu bão số 10, hôm nay đài thiên văn lại phát cảnh báo mưa bão màu đen.
Ngày thường biệt thự biển có tầm nhìn phong cảnh cực tốt, có thể nhìn rõ bãi cát trắng mịn, hôm nay chỉ có bầu trời xám mịt.
Tất nhiên, kiểu thời tiết này cũng chẳng ảnh hưởng gì tới các tiểu thư và công tử đến dự tiệc độc thân trước hôn lễ của một vị tiểu thư nào đó.
Bên trong biệt thự đèn đuốc sáng trưng, hoa nở rực rỡ như gấm thêu.
"Lúc thì nắng chan hòa, lúc lại đổ mưa đen, thời tiết tệ như vậy, những người từ nơi khác đến đây bây giờ chắc chắn rất hối hận."
Người đang nói thu ánh mắt lại, nhìn sang Hứa Nam Âm đang chống cằm, lơ đãng: "Đang nghĩ gì thế?"
"Bị kẻ thù không đội trời chung đính hôn làm tức giận hả?"
"Châu Châu của chúng ta cũng có vị hôn phu đấy!"
"Châu Châu" là biệt danh của Hứa Nam Âm, ý nghĩa là cô ấy quý giá như châu báu.
Đang nói thì, chủ nhân của bữa tiệc tối nay – Lương Gia Mẫn hớn hở, đắc ý bưng ly rượu bước tới bên này: "Sao không ra khiêu vũ?"
Mọi người qua loa đáp rằng bình thường nhảy nhiều rồi, tối nay nghỉ một chút.
Lương Gia Mẫn quay sang Hứa Nam Âm đang ngồi yên lặng, người được mọi người coi như báu vật: "Châu Châu, năm nay cô tốt nghiệp, vị hôn phu không tới chúc mừng à?"
Hứa Nam Âm thuận miệng đáp: "Anh ấy khá bận."
Khuôn mặt cô rất có sức thuyết phục, nét nhạt nhòa, da trắng, mắt cong như trăng lưỡi liềm. Tính cách cũng dịu, giống lớp men sứ trong suốt.
Nếu là bạn bè thân thiết, sớm đã không nỡ tiếp tục gặng hỏi, nhưng Lương Gia Mẫn thì lại không phải thế.
Hôm nay cô ta lấn lướt một bậc, tự cho mình là người từng trải: "Không phải tôi nói chứ, vị hôn phu của cô thật quá thiếu thành ý, quà có nhiều tới đầy thì sao, sáu năm bóng dáng cũng chẳng thấy, lần sau chi bằng chuyển khoản thẳng luôn! Biết đâu đã có tình mới rồi."
Hứa Nam Âm khẽ mỉm cười: "Vậy thì đổi người khác thôi, ba mẹ tôi thương tôi, sẽ không chọn con rể trăng hoa, tôi chẳng lo lấy phải người không ra gì."
Cô nói rất tự nhiên, cũng chẳng ai không tin.
Lúc nhỏ gia đình Hứa Nam Âm từ nội địa Ninh Thành chuyển tới Cảng Thành, ba mẹ cô ân ái, chỉ có mình cô là con một, cưng chiều cô như viên ngọc trong lòng bàn tay.
Thêm vào đó, tính cách cô ngoan ngoãn, có giáo dưỡng, trong giới hào môn thường bị các bậc trưởng bối lấy làm tấm gương để răn dạy người khác.
Những công tử tiểu thư nhà giàu như bọn họ, hoặc chọn ngành học có lợi cho gia đình, hoặc học nghệ thuật để "mạ vàng" cho đẹp hồ sơ mà sống qua ngày, còn theo đuổi sự nghiệp khác thì cũng có nhưng rất ít.
Các môn y học cổ truyền rất phức tạp, lại phải học năm năm, sơ sẩy một chút thì thành thầy thuốc xoàng, cũng chỉ có những cô gái ngoan ngoãn như Hứa Nam Âm mới chăm chỉ học, lại còn đạt thành tích xuất sắc ở mọi môn.
Lương Gia Mẫn chính là người bị so sánh rồi rớt hạng xuống, bị nhắc đến quá nhiều nên dần thấy chướng mắt việc Hứa Nam Âm cứ làm bộ làm tịch, giả vờ ngoan ngoãn.
Lâm Chỉ Quân – người từ nãy chỉ đứng ngoài xem kịch xen vào: "Châu Châu chỉ tiện miệng nói thôi, cô ấy đâu biết vị hôn phu của Gia Mẫn hôm qua bị chụp được đang lén hẹn hò với người mẫu."
"Cũng chỉ có Gia Mẫn cô mới chịu đựng nổi thôi."
"Anh ta có mấy đứa con riêng, Gia Mẫn mà không liên hôn thì lấy gì tranh gia sản."
"Châu Châu là học sinh ngoan, chỉ xem thời sự "Tân Văn Liên Báo", chứ không đọc mấy tờ báo lá cải nhảm nhí."
Lương Gia Mẫn tức đến nỗi lườm trắng mắt một cái rồi bỏ đi.
Lâm Chỉ Quân thở dài: "Tuy cô ta chỉ muốn xem trò cười, nhưng nói cũng hơi có lý, cái hôn ước "chơi đồ hàng" của cậu nên sớm hủy đi, người muốn theo đuổi cậu có thể xếp hàng dài đến tận Tiêm Sa Chủy*."
(*) Một khu rất sầm uất ở Hồng Kông, nổi tiếng đông người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!