"Bánh bao thịt mà không có chút mỡ thì làm gì có linh hồn!"
Đang ôm Dận Nhưng trong lòng, Minh Huyên không tự chủ được mà bật thốt lên.
Dận Nhưng ngơ ngác nhìn Minh Huyên. Rõ ràng hôm qua nàng vừa bảo ăn mỡ sẽ biến thành chàng béo ú kia mà? Sao hôm nay lại nói thế này, là đang trêu để hắn khỏi ăn bánh bao nhân thịt à?
"Bảo Thành không thích bánh bao nhân rau củ!" Dận Nhưng có chút tủi thân phân bua. Mấy thứ xanh rì trên đời này là món ăn đáng sợ nhất!
Dẫu có thông tuệ đến đâu, một tiểu ấu tể chưa đầy hai tuổi cũng không thể nào hiểu hết được logic của người lớn, nhưng hắn vẫn giữ nguyên sở thích ăn uống mãnh liệt của riêng mình.
Minh Huyên áy náy, vội vàng giải thích: "Thịt mỡ mà thái miếng to ăn mới dễ ngán, chứ băm nhỏ trộn lẫn vào trong bánh bao thì chỉ có một chút xíu, không sao đâu. Ngược lại, có thêm chút xíu mỡ ấy, bánh bao thịt mới ngon xuất sắc!"
Dận Nhưng nửa hiểu nửa không gật gù, quyết định lát nữa phải về hỏi lại Hoàng a mã cho chắc ăn, sau đó mới dõng dạc chốt đơn: "Bánh bao thịt của Cô, phải có mỡ, nhưng chỉ một chút xíu xiu thôi đấy."
"Nếu cho thêm một chút cà rốt và rau thái nhỏ vào nữa thì hương vị lại càng tuyệt đỉnh!" Nhìn đứa bé ngoan ngoãn, khuôn mặt lại xinh xắn thế kia, lòng Minh Huyên mềm nhũn. Trẻ con phải ăn uống đầy đủ dinh dưỡng mới được, thế là nàng tranh thủ mặc cả thêm chút đỉnh.
"Thế cũng được!" Dận Nhưng tùy ý gật đầu.
Chẳng phải hắn dễ dãi gì cho cam, mà là người phụ nữ này... hình như hắn chẳng biết phải chống đỡ lại nàng kiểu gì!
Bữa ăn của Thái t.ử, Ngự Thiện Phòng làm sao dám lơ là?
Bọn họ đã chuẩn bị sẵn một bàn tú ụ từ sớm, món nào món nấy đều được Thái Y Viện dày công nghiên cứu để đảm bảo tuyệt đối về mặt dinh dưỡng, nhạt dầu ít muối. Khổ nỗi Thái t. ử hiếm khi chịu ngồi ăn một mình, thường thì những món này lại dọn kèm với ngự thiện của Hoàng thượng hoặc đồ ăn của Thái hoàng thái hậu. Đứng trước một bàn lớn toàn sơn hào hải vị đậm đà, Thái t. ử đương nhiên chẳng thèm ngó ngàng đến những món nhạt nhẽo của mình.
Mỗi lần nghe tin Thái t. ử ăn uống không ngon miệng, đám đầu bếp của Ngự Thiện Phòng chỉ muốn rụng hết số tóc lưa thưa còn sót lại trên đầu.
"Sữa bò, trứng gà, bánh bao nhân rau củ và bánh bao nhân thịt, có thêm ít mỡ?"
Khi yêu cầu của cung Vĩnh Thọ cùng thực đơn của Thái t. ử được truyền đạt xuống, mắt đám đầu bếp sáng rực như sao đêm! Đừng nói là bánh bao nhân rau hay nhân thịt, bất kể vị gì đi chăng nữa, thì có ai trong số bọn họ không thể phút mốt làm ra vài chục loại khác nhau cơ chứ?
Lần đầu tiên được dùng bữa trong cung, Minh Huyên triệt để bị sốc. Đúng là kẻ nhà quê mới lên tỉnh mà!
Trứng hấp, trứng xào, trứng luộc thì có xá gì? Cả trứng ngâm nước trà hay trứng kho cũng chỉ là món khai vị. Riêng mỗi khoản "trứng gà" đã được biến tấu thành hàng chục loại đa dạng, đủ mọi hình dáng màu sắc.
Chưa kể đến món bánh bao nhân rau mà nàng chỉ lỡ buột miệng gọi, rồi bánh bao nhân thịt của Thái t.ử... Nào là hấp, nào là chiên, Minh Huyên chỉ cảm thấy nước miếng trong miệng túa ra như suối!
Chẳng buồn hé răng nửa lời, Minh Huyên bế Thái t. ử đặt lên chiếc ghế cao đặc chế dành riêng cho hắn. Cũng chẳng cần hỏi, Thái t. ử đi đâu là có một đám người hầu kẻ hạ theo sát, việc mang theo một chiếc ghế tựa cao bằng gỗ đàn hương chạm trổ tỉ mỉ cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên!
"Điện hạ ngửi xem, cái bánh bao nhỏ này thơm nức mũi, ngài nếm thử nhé?" Dận Nhưng không chịu để ai khác hầu hạ, mà ở đây lại chẳng có ai thân phận cao hơn hai người bọn họ. Minh Huyên dứt khoát ngồi sát bên cạnh, gắp một chiếc bánh bao thịt nhỏ xíu, áp lưng bàn tay vào thử độ nóng, rồi đặt vào chiếc đĩa trống trước mặt hắn, dịu giọng nói.
Dận Nhưng phụng phịu uất ức!
Sao lại không chịu đút cho hắn ăn chứ?
Nhưng giây tiếp theo, hắn sững sờ trợn tròn mắt. Bởi vì người phụ nữ ngồi cạnh hắn, vừa thoăn thoắt gắp một chiếc bánh bao nhỏ, động tác vừa nhanh gọn vừa chuẩn xác tống thẳng vào miệng nàng, sau đó khuôn mặt lộ vẻ say sưa tận hưởng!
Có vẻ... ngon lắm thì phải?
Lăng ma ma – nhũ mẫu của Thái t. ử – thấy vậy không đành lòng. Bà ta vừa định tiến tới thì đã bị một ma ma khác bên cạnh kéo lại.
Thái hoàng thái hậu có chỉ muốn xem thử bản tính thật của vị Thứ phi dòng họ Hách Xá Lý này ra sao, cùng với nhu cầu thực sự của Thái t.ử, nên cấm tiệt đám nô tài xen vào. Lăng ma ma tuy không cam tâm, nhưng người kia lại là người của Thái hoàng thái hậu, bà ta đành c.ắ. n răng, rơm rớm nước mắt nhịn xuống.
"Điện hạ, ngài ăn đi chứ? Cứ nhìn ta này, cầm lên, bỏ vào miệng, đơn giản vậy thôi!" Minh Huyên ăn sạch chiếc bánh bao chỉ trong hai miếng, ngoảnh lại thì thấy trong mắt Thái t. ử đã lưng tròng nước. Nàng có chút khó hiểu, kỳ quái hỏi.
Dận Nhưng trân trân nhìn vào mắt nàng. Một lúc lâu sau, hắn mới chịu vươn tay chộp lấy chiếc bánh bao nhỏ đưa vào miệng!
"Điện hạ giỏi quá! Dáng vẻ lúc Điện hạ ăn đồ trông thật là dễ nhìn nha!" Minh Huyên thấy hắn từ đầu tới cuối cứ tỏ ra tủi thân mà chẳng hiểu vì sao. Nhưng trẻ con thì vẫn cần được khích lệ. Nàng nở nụ cười rạng rỡ, lên tiếng ngợi khen.
Dận Nhưng hung hăng c.ắ. n một miếng bánh bao thịt to tướng. Cắn cái bánh bao thì có gì mà đẹp để nhìn chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!