Chương 46: Cô nương bị làm thành nhân trệ *

Trong khoảnh khắc, Minh Huyên không rõ đây là lời khen hay chê. Nàng cảm thấy bản thân dường như cần phải định nghĩa lại những từ ngữ này.

"Muội vừa gặp ai cơ?" Minh Huyên khó nhọc cất lời.

Na Bố Kỳ lắc đầu, buồn rầu nói: "Ta không biết, ta chỉ thấy hắn đang đ.á.n. h nhau với người ta, khí thế bừng bừng, cảm giác nếu được ở bên cạnh hắn chắc chắn sẽ rất thú vị. Hơn nữa... hắn tráng kiện như thế, ta có vung roi quất mấy cái chắc cũng chẳng hề hấn gì, được đ.á.n. h nhau với hắn nhất định sẽ rất đã đời."

...

Minh Huyên thực sự không thể nào "ngấm" nổi gu thẩm mỹ và sở thích quái gở của vị cô nương này, cảm giác tam quan của mình vừa phải chịu một đòn giáng chí mạng.

Tuy rằng bao năm qua nàng đã chứng kiến vô số chuyện động trời hủy hoại tam quan, nhưng cái kiểu chủ động tìm người để "đánh lộn cho đã" thế này thì đây là lần đầu tiên nàng gặp phải. Nàng đành chọn cách câm nín.

Na Bố Kỳ thở dài đ.á.n. h thượt, giọng điệu có phần bi thương: "Sao ta lại lọt vào mắt xanh của Hoàng thượng biểu ca cơ chứ? Tỷ xem, hồi nhỏ hắn thấy ta trắng trẻo mũm mĩm nên đem lòng yêu thích, rồi tự ý đồng ý mối hôn sự này. Bây giờ ta lớn rồi, hắn lại trở mặt không muốn, ta muốn sinh một đứa con mà hắn cũng chẳng buồn ngủ cùng ta."

Minh Huyên lẳng lặng bưng chén trà bên cạnh lên, ực một ngụm lớn để ép mình bình tĩnh lại. Thâm tâm nàng vẫn tự nhận mình là một "tiểu bảo bảo" ngây thơ, thật sự không thích hợp để nghe mãi ba cái chuyện ngủ nghê thế này đâu.

"Nếu không bị Hoàng thượng biểu ca chấm trúng, thì đời ta đâu đến nỗi khổ sở như hiện tại? Cưỡi ngựa không được, vung roi không xong, đến tìm người đ.á.n. h lộn cho giãn gân cốt cũng chẳng ai dám hầu. Ăn uống thì phải bóp mồm bóp miệng kiêng khem... Nhưng kết quả thì sao?" Na Bố Kỳ chống cằm bằng hai tay, bực dọc tuôn trào: "Chính hắn hối hận, ngay cả ngủ cũng không thèm ngủ với ta.

Không ngủ cùng ta, thì làm sao ta sinh được con gái đây?"

Na Bố Kỳ hoàn toàn không cảm thấy những đòi hỏi của mình có gì là quá đáng. Mối hôn sự này đâu phải do nàng ta cầu xin mà có. Nàng ta đã ngoan ngoãn chấp nhận tiến cung rồi, thế mà giờ lại bỏ xó không thèm động đến, thế là có ý gì hả?

Minh Huyên đưa mắt nhìn vị cô nương trước mặt với ánh mắt chan chứa sự đồng cảm. Sống trong hậu cung mà tư tưởng bế tắc thế này, bất kể có khao khát thánh ân hay không, một khi đã luẩn quẩn không lối thoát thì những tháng ngày sắp tới chắc chắn sẽ rất khó sống!

"Muội còn chưa biết hắn là ai mà? Nhưng kẻ dám ngang ngược đ.á.n. h nhau trong hoàng cung, thân phận ắt hẳn không hề thấp kém. Thị vệ trong cung nếu không phải đã đính hôn thì cũng đã yên bề gia thất cả rồi. Cho dù muội không phải là phi tần tương lai của Hoàng thượng, thì mối duyên này cũng chẳng có hy vọng gì đâu." Minh Huyên dứt khoát giội một gáo nước lạnh, mong muốn dập tắt sự bốc đồng trong lòng Na Bố Kỳ.

Thời đại này, nam nữ đa phần đều thành gia lập thất từ rất sớm. Nếu không vì Hoàng hậu tỷ tỷ đột ngột qua đời, có lẽ Minh Huyên cũng đã sớm yên bề gia thất rồi.

Chính vì vậy, nàng chưa từng ấp ủ ảo mộng tìm kiếm tình yêu đích thực ở cái thời đại này. Cơ thể còn chưa kịp phát triển hoàn thiện đã phải đối mặt với chuyện kết hôn, sinh nở. Nàng thậm chí đã vui vẻ tiếp nhận "món quà" từ đích ngạch nương – vài nha hoàn không chỉ xinh đẹp mà còn ôm ấp dã tâm. Bọn họ không được đưa vào đây để tranh sủng, mà là để bảo vệ nàng.

Nàng còn từng tính toán xem mấy năm đầu có nên giả bệnh, trì hoãn chuyện chăn gối để đợi đến khi cơ thể sẵn sàng cho việc sinh nở, rồi hẵng "làm" vài nháy cho xong nghĩa vụ hay không cơ.

Thị vệ trong cung chia thành hai nhóm: một là công t. ử xuất thân từ các gia tộc công thần hiển hách, hai là những nhân tài thực sự được tuyển chọn gắt gao đưa lên. Nhưng kẻ dám ngang nhiên đ.á.n. h lộn trong cung mà không màng hậu quả, chắc chắn xuất thân không phải dạng vừa.

"Không hy vọng thì thôi vậy. Tỷ của ta gả tới ba bận, chẳng phải vẫn sống tốt đấy thôi? Ta chỉ thấy hắn khác biệt với đám đàn ông bình thường, chứ có định giở trò xằng bậy gì đâu." Na Bố Kỳ ấm ức đáp trả.

Nàng ta tự biết bản thân bị thu hút bởi sự kiêu ngạo, phóng túng, không chịu trói buộc cùng với thân hình lực lưỡng vạm vỡ của gã đàn ông kia. Cốt là bởi hình ảnh đó gợi cho nàng ta nhớ về những tháng ngày tự do tự tại, được sống phóng túng trên thảo nguyên mênh m.ô.n. g mà nàng ta đã từng trải qua.

Minh Huyên nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm. Xem ra đây chưa phải là "nhất kiến chung tình", vẫn còn cơ hội để cứu vãn.

Thực tâm, nàng rất quý mến Na Bố Kỳ. Cô nương này ăn ngay nói thẳng, ruột để ngoài da, yêu ghét phân minh rõ ràng. Sống một cách phóng khoáng và có sức sống vô cùng bền bỉ. Hiếm có ai sau khi trải qua chế độ ép cân tàn khốc của Thái hoàng thái hậu mà vẫn có thể phục hồi nhanh ch. óng và giữ được nguồn năng lượng rạng rỡ, tràn trề sức sống như nàng ta.

Không khó để tưởng tượng, nếu được quay về thảo nguyên – nơi nàng ta trọn vẹn thuộc về, nàng ta sẽ còn tự do và hạnh phúc đến nhường nào.

Thế nhưng... nàng ta đã được định sẵn là người phụ nữ của Hoàng đế, đồng nghĩa với việc tự do hoàn toàn đã bị tước đoạt.

Na Bố Kỳ chống cằm, thở dài sườn sượt: "Trong cung chán ngắt. Hoàng thượng biểu ca thì cứ chần chừ mãi không chịu ban danh phận. Còn cái ả Đồng Giai thị kia, mỗi lần chạm mặt ta là cứ hếch mặt lên trời, gọi ta là Cách cách Khoa Nhĩ Thấm với vẻ mặt đầy tự đắc. Ta thấy đầu óc nàng ta cũng có vấn đề. Trong cung này, Cách cách Khoa Nhĩ Thấm đâu chỉ có mỗi mình ta!

Thảo nào cả Thái hoàng thái hậu và Hoàng thái hậu đều chẳng mấy ưa ả."

"Đồng Giai thứ phi quả thật không giỏi giao thiệp." Minh Huyên hùa theo. Đồng Giai thị mang danh thanh mai trúc mã lớn lên cùng Khang Hy, nghe đồn tình cảm hai người vô cùng sâu đậm.

Sâu đậm đến mức nào thì Minh Huyên không rõ. Dù sao nàng cũng chưa từng chứng kiến cảnh Khang Hy thân mật với những nữ nhân khác, nên không có cơ sở để so sánh.

Tuy nhiên, việc Đồng Giai thị luôn giữ thái độ xa cách, độc lai độc vãng trong cung, không chịu nương nhờ bất kỳ thế lực nào, thì ai nấy đều biết rõ.

Nghe đồn Ô Nhã thị sau khi được Hoàng thượng sủng hạnh, hiện tại vẫn bị Đồng Giai thị đối xử như một cung nữ hầu hạ vén rèm thấp kém. Đến đêm ngủ cũng phải chen chúc trên chiếc giường chung với các cung nữ khác.

Cảnh ngộ bi đát của Ô Nhã thị khiến rất nhiều người trong cung thương cảm, đồng thời làm dấy lên những lời đàm tiếu không hay về Đồng Giai thị. Minh Huyên chỉ biết nhún vai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!