Ở trong cung, điều tối kỵ nhất chính là sống hai mặt. Minh Huyên thở dài, nhận ra làm màu một phen thế này đúng là mệt tâm thật. Cứ để nàng yên phận nằm ườn ở Vĩnh Thọ Cung không được sao?
Trứng gà có thể chế biến thành vô số món, và món đầu tiên Minh Huyên nghĩ đến chính là bánh kem.
Chỉ làm bánh bông lan trứng đơn thuần không thể xoa dịu nỗi ấm ức trong lòng Minh Huyên. Nàng quyết định đã chơi thì phải chơi lớn. Lấy cớ Tiểu Thái t. ử cần tìm thư đồng, Minh Huyên quyết định sẽ làm bánh kem kem sữa phô mai.
Thế là Minh Huyên cố tình lượn một vòng qua Ngự Thiện Phòng, ra vẻ kiêu ngạo hách dịch, chỉ tay năm ngón sai bảo mọi người làm loạn cào cào cả lên.
"Thứ phi đang hậm hực với đống trứng gà, thậm chí còn đích thân đến Ngự Thiện Phòng làm loạn." Lương Cửu Công không tài nào thấu hiểu được suy nghĩ của Hoàng thượng, chỉ đành thêm phần cẩn trọng hơn ngày thường, không dám hé răng bắt chuyện với ai.
Khang Hy nhướng mày, thở dài: "Mặc kệ cho nàng ta lăn lộn đi! Tính tình nàng ta ruột để ngoài da, không giấu được tâm sự, không làm loạn lên một trận chắc nàng ta nuốt cơm không trôi đâu."
"Hình như sắp đến sinh thần của Hách Xá Lý thị rồi thì phải?" Khang Hy vừa dứt lời, bỗng sực nhớ ra điều gì đó.
Hắn lờ mờ nhớ lại kỳ tuyển tú năm Khang Hy thứ Mười, Hoàng hậu từng xin miễn tuyển cho muội muội với lý do cô bé vẫn còn thiếu một, hai tháng mới đủ tuổi tham gia.
Lương Cửu Công vội vàng cung kính xác nhận: "Bẩm, ngày mười ba tháng Tám chính là sinh thần của thứ phi nương nương ạ."
"Ngươi nhớ ghi chép lại cho cẩn thận, đến hôm đó đem ban cho nàng ta vài bộ trang sức, đừng có keo kiệt để đến mức Thái t. ử cũng chướng mắt." Khang Hy xoa xoa trán, nhớ lại hôm nọ bị Thái t. ử nằng nặc đòi đồ cống phẩm cho nàng, khẽ lắc đầu dặn dò.
Lương Cửu Công vội vàng vâng dạ. Ai cũng tưởng thứ phi Vĩnh Thọ Cung bị thất sủng, nhưng Lương Cửu Công thì không nghĩ vậy. Rõ ràng Hoàng thượng có ấn tượng rất tốt về nàng, dù ngoài miệng hay chê nàng ngốc nghếch khờ khạo. Thậm chí ngài còn nhớ rõ ngày sinh thần của nàng, đây là đặc ân mà người khác có mơ cũng chẳng được.
Nhưng điều khiến Lương Cửu Công chấn động nhất là Hoàng thượng đặt niềm tin tuyệt đối vào thứ phi Vĩnh Thọ Cung, hoàn toàn yên tâm để nàng tiếp xúc dạy dỗ Thái t.ử.
Chỉ nội điều kiện cuối cùng này thôi cũng đủ để Lương Cửu Công luôn giữ thái độ cung kính cung kính tuyệt đối với Vĩnh Thọ Cung.
Lớp kem sữa phô mai (kem cheese) mà Minh Huyên cần phải được đ.á.n. h bằng ba chiếc đũa cho đến khi úp ngược tô cũng không chảy xuống. Mấy phụ bếp ở Ngự Thiện Phòng bị hành hạ đến mức cánh tay rã rời không nhấc nổi, vậy mà nàng vẫn chưa hài lòng. Lại còn chẳng ai biết nàng cần thứ này để làm gì?
Lúc thì đòi kem tươi, lúc lại đòi chưng cất cho đặc lại, thậm chí yêu cầu cả cách phối màu và tạo vân cho kem. Nàng còn đòi loại chanh vàng tiến cống chua đến ghê răng, rồi bắt phải nghiền đường trắng và bột mì cho đến độ mịn thật mịn.
Bột mì cũng phải đem chưng lên... Rồi lôi đâu ra cái trò dùng đậu nành trộn với sữa tươi để làm loại bột gì gì đó.
Đối với người trong Ngự Thiện Phòng, hành động của nàng chẳng khác nào kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi, đ.â. m đầu vào ngõ cụt làm càn. Bản thân Minh Huyên cũng tưởng mọi chuyện đơn giản, vì trước kia nàng từng xem video dạy tự làm bánh kem rồi. Nhưng người ta khác, mình khác. Trải qua bao nhiêu năm xuyên không, rất nhiều công đoạn nàng đã quên sạch sành sanh, cố vắt óc nhớ lại chỉ tổ đau đầu.
"Ngươi đang bày trò gì thế?" Ngự Thiện Phòng là cấm địa đối với Na Bố Kỳ, nên nàng ta chỉ có thể lén lút tìm đến Minh Huyên dò hỏi.
Minh Huyên thở dài, giới nhà giàu sao có thể thấu hiểu nỗi khổ của nàng. Nàng bèn lấp l.i.ế.m: "Chỉ là định tự tay làm mấy món điểm tâm mới lạ cho Thái t.ử, nhưng sách dạy nấu ăn viết chung chung quá, đành phải vừa làm vừa tự mò mẫm."
"Thế còn thiếu thứ gì không? Ta sai người đi lấy cho. Đến lúc làm xong, chia cho ta một đĩa điểm tâm là được." Đã liên quan đến đồ ăn thì Na Bố Kỳ hoàn toàn tin tưởng rằng sự quậy phá này chắc chắn sẽ cho ra lò món ngon. Nàng ta hào hứng đề nghị.
"Thôi bỏ đi. Ta sai người pha vài ly đồ uống thơm ngon mang qua biếu Thái hoàng thái hậu trước đã. Ngươi giúp ta kiếm chút trái cây tươi như đào vàng, nho hay loại gì tương tự là được." Nàng đã đ.á.n. h bông lớp kem phô mai thành công rồi, tha hồ chế biến vô vàn thức uống ngon lành. Trước tiên cứ nướng vài cái bánh bông lan đem qua Từ Ninh Cung đã.
Hơn nữa nàng cũng thấy mệt lả rồi, phải pha đồ uống ngon để tự thưởng cho bản thân một ly mới được. Quả nhiên nàng sinh ra không hợp với chuyện bếp núc vất vả, chỉ có con đường nằm không làm cá mặn mới là chân ái.
Na Bố Kỳ đưa mắt liếc nhìn Cổn Cổn đang say sưa gặm trái cây, ngờ vực hỏi: "Có phải Cổn Cổn nhà ngươi thiếu trái cây ăn không đấy?"
Minh Huyên híp mắt, mỉa mai: "Đến lúc đó ngươi đừng có mà xin uống nhé!"
"Đừng thế chứ! Ta đi lấy cho ngươi ngay, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu." Na Bố Kỳ cuống quýt hứa hẹn rồi cười hì hì chạy đi. Kẻ không thiếu tiền như nàng ta, muốn lùng sục thứ gì lại chẳng dễ như trở bàn tay.
Lăn lộn hành hạ Ngự Thiện Phòng suốt mấy ngày liền, rốt cuộc Minh Huyên cũng thành công cho ra lò một mẻ bánh bông lan thơm nức mũi. Nhân lúc bánh còn nóng hổi, nàng lập tức đem sang Từ Ninh Cung.
Thư Sách
"Nha đầu ngốc, lửa giận trong lòng đã hạ bớt chưa?" Vừa thấy Minh Huyên, Thái hoàng thái hậu liền vui mừng kéo tay nàng ân cần hỏi han.
Nếu không từng chứng kiến cơn thịnh nộ của bà, chắc Minh Huyên sẽ mãi mãi tin rằng đây chỉ là một bà lão hiền từ nhân hậu. Nhưng giờ thì không đâu. Lão phật gia này mà nổi trận lôi đình là sẽ có người mất mạng như chơi.
Minh Huyên chỉ đành mang vẻ mặt sầu muộn đáp: "Nô tỳ kiến thức nông cạn, trong lòng có chút bức bối khó chịu, nhưng lại không dám làm hỏng đại sự của Hoàng thượng, nên chỉ có thể xuống bếp trút giận thôi ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!