Ô Nhã thị kêu "Á" một tiếng, bị đá ngã nhào xuống đất, lưng vừa vặn va mạnh vào chiếc kệ Bác Cổ phía sau.
Chiếc kệ Bác Cổ bị nàng ta va đập mạnh...
Sau một trận loảng xoảng vỡ vụn, hiện trường trở nên vô cùng hỗn độn. Đám cung nhân sợ hãi vội vàng quỳ rạp xuống đất, cả người run lẩy bẩy.
Khang Hy cũng có chút ngớ người. Tuy hắn đang nghẹn một bụng tức, nhưng Ô Nhã thị rốt cuộc vẫn là nữ nhân, lại còn là nữ nhân của chính hắn. Tuy tức giận nhưng hắn đã kiềm lại hơn phân nửa lực đạo rồi cơ mà?
Chẳng lẽ sau vụ trứng gà nhân sâm, đến lượt cái kệ Bác Cổ này cũng bị đám nô tài bớt xén vật liệu nên mới ọp ẹp thế này? Hay là võ công của hắn đột nhiên tiến bộ vượt bậc?
Sau một hồi suy diễn thuyết âm mưu, nhìn tình cảnh thê t.h.ả. m trước mắt, Khang Hy đưa tay day trán, cảm thấy hơi đau đầu.
Ô Nhã thị có nằm mơ cũng không ngờ tới, vị Hoàng thượng xưa nay vẫn luôn dịu dàng săn sóc nàng ta, thường xuyên bênh vực nàng ta trước mặt thứ phi nương nương, nay lại thẳng chân đá nàng ta ngã nhào?
Nhưng theo bản năng, nàng ta vẫn cố ý l.à. m t.ì.n. h trạng trông t.h.ả. m hại hơn. Nàng ta biết cách làm sao để tránh bị thương nặng mà vẫn khiến nam nhân phải xót xa.
Lúc va vào kệ Bác Cổ, nàng ta đã cố tình xoay người đổi góc độ, thuận đà tăng thêm lực va đập.
Sau đó, nàng ta mang vẻ mặt đau đớn ngước lên nhìn Hoàng thượng, nhưng c.ắ. n răng không phát ra tiếng r*n r* nào. Nước mắt tựa như vô tình tuôn rơi, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.
"Có chuyện gì vậy?" Nghe thấy tiếng động lớn, Đồng Giai thị từ bên trong bước ra. Nhìn thấy Ô Nhã thị thê t.h.ả. m nhưng vẫn mang nét kiều mị, nàng ta lập tức đỏ hoe mắt nhìn Khang Hy: "Biểu ca, huynh làm gì vậy? Sao lại đến cung của muội để trút giận?"
Khang Hy hít sâu một hơi, vươn tay lau nước mắt cho Đồng Giai thị. Hắn thầm nghĩ, sao một hai người khóc đều đẹp thế nhỉ?
Bất giác khiến hắn nhớ tới cái nha đầu ngốc nghếch khóc lóc vì xót bạc đến mức tèm lem nước mắt nước mũi chẳng màng hình tượng kia.
Đem ra so sánh, cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai?
"Rèm cửa quẹt vào mắt, trẫm... nhất thời không để ý. Ô Nhã thị, ngươi lui về nghỉ ngơi đi! Khi nào khỏe lại hãy tới hầu hạ." Khang Hy nhàn nhạt nói xong, chẳng thèm nhìn nàng ta thêm một cái nào.
Hắn quay sang kéo tay Đồng Giai thị, dịu dàng an ủi: "Được rồi, đừng khóc nữa, khóc nhè sẽ xấu xí đấy. Cũ không đi thì mới sao tới, hôm nào trẫm sẽ tự mình chọn một bộ kệ mới tốt hơn ban cho muội."
Lúc Ô Nhã thị được cung nhân dìu đứng lên, đập vào mắt chính là cảnh Hoàng thượng đang dịu dàng dỗ dành thứ phi. Trái tim nàng ta nhói đau, chỉ vì thân phận nàng ta thấp hèn, cho nên dù có bị thương nặng thế này cũng chẳng đổi lại được một giọt nước mắt quan tâm của thứ phi sao?
"Đây là biểu ca tự nói đấy nhé, đến lúc đó huynh đừng có tiếc của đó?" Đồng Giai thị thuận thế nép vào lòng Khang Hy, khóe mắt liếc thấy Ô Nhã thị đã bị dìu xuống. Nàng ta phẩy tay cho những người khác lui ra ngoài, khóe môi khẽ nhếch, chu môi tò mò hỏi: "Hách Xá Lý muội muội sao vậy ạ? Muội nghe nói biểu ca còn dẫn theo cả thái y tới đó."
"Muội hỏi chuyện này làm gì?" Khang Hy cau mày nói: "Hành tung của trẫm, sau này muội đừng có dò hỏi lung tung."
Lúc này Khang Hy căn bản không có tâm trí đâu mà quản ba cái trò ghen tuông tranh sủng của đàn bà.
"Vâng! Thần thiếp biết rồi ạ." Nụ cười trên mặt Đồng Giai thị chợt tắt, nàng ta khẽ đẩy Khang Hy ra, hành lễ cung kính đáp. Ngày trước nàng ta cũng hay làm nũng thế này, biểu ca đều sẽ chiều chuộng dỗ dành nàng ta, Đồng Giai thị rất tự tin vào điều đó.
Khang Hy lúc trước rất chịu khó hùa theo nàng ta, nhưng lần này lại im lặng, chẳng buồn dỗ dành, cứ thế lạnh nhạt nhìn nàng ta hành lễ mà không cất lời cho đứng lên. Ý cười trên mặt hắn cũng thu lại.
Đồng Giai thị mặt mày tái nhợt, không biết rốt cuộc mình đã làm sai chuyện gì?
Sao biểu ca lại đối xử với nàng ta như vậy?
Lúc trước những việc còn mất quy củ hơn chuyện này nàng ta cũng từng làm rồi cơ mà?
Chẳng lẽ Hách Xá Lý thị kia lại quan trọng đến thế?
Hồi lâu sau, khi chân Đồng Giai thị đã mỏi nhừ run rẩy, Khang Hy mới lên tiếng: "Ngầm dò xét hành tung của Đế vương? Biểu muội, trẫm không thể chuyện gì cũng dung túng cho nàng được. Nếu nàng vẫn nghĩ không thông, thì ngay từ đầu đã không nên tiến cung."
Đồng Giai thị c.ắ. n c.h.ặ. t môi, cung kính tiễn Khang Hy rời đi, sau đó lập tức ngã gục xuống trường kỷ.
Lần này nước mắt thật sự không thể kiềm chế nổi nữa. Dò xét hành tung Đế vương? Tội danh này nếu truyền ra ngoài là đủ để lấy mạng nàng ta rồi.
Không nên tiến cung? Là ai từng nói nàng ta sinh ra đã được định sẵn là người phụ nữ của hắn? Giờ lại buông câu không nên tiến cung? Sao hắn không nói luôn là nàng ta vốn dĩ không nên sống trên đời này đi?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!