Chương 37: Không ăn nổi

300 văn?

Không!

Quản sự hoàng trang bẩm báo với Khang Hy rằng, 300 văn là giá của năm ngoái, năm nay đã lên tận 500 văn rồi.

Khang Hy suýt chút nữa đứng không vững. Bá tánh mua hai văn một quả trứng, có khi ba văn còn được tận hai quả. Vậy mà mình ăn, 300 văn vẫn chưa đủ, hiện giờ lại còn dám đôn giá lên 500 văn?

Dựa vào cái gì bá tánh dùng 500 văn mua được 250 quả trứng, còn mình mới mua được vỏn vẹn một quả?

"Bẩm Hoàng thượng, trứng cung phụng cho bệ hạ không phải là trứng gà tầm thường ạ." Quản sự nhìn sắc mặt đen kịt của Khang Hy, trong lòng hoảng hốt, vội vàng giải thích: "Trứng gà dâng vào cung đều là *'vân anh sâm t.ử'*."

"Thế nào là *'vân anh sâm t.ử'*?" Khang Hy cố nén cơn giận, chất vấn.

"Bẩm Hoàng thượng, chữ 'vân anh' lấy từ ý 'vân anh chưa gả' (chưa chồng). Gà con sau khi ấp thành gà tơ, sẽ được tuyển chọn những con gà mái có phẩm chất tốt nhất để chăm sóc tỉ mỉ ở nơi riêng biệt, trong khoảng thời gian đó tuyệt đối không được tiếp xúc với bất kỳ con gà trống nào. Mười quả trứng đầu tiên do những con gà mái này đẻ ra được gọi là 'vân anh t.ử'.

Chữ 'sâm' là nhân sâm, phải chọn loại nhân sâm non từ mười đến ba mươi năm tuổi trên núi Trường Bạch, kết hợp với nước suối tươi mát tinh khiết nhất mỗi ngày, cùng bắp cải, ngồng cải, gạo trắng và kê thượng hạng để chăn nuôi. Đạt đủ những điều kiện khắt khe ấy mới cho ra 'vân anh sâm t.ử' dâng lên cung phụng bệ hạ ạ." Quản sự quỳ rạp trên mặt đất, cung kính rành rọt giảng giải.

Khang Hy sững sờ. Một quả trứng gà mà lại làm màu cầu kỳ đến thế sao?

Dận Nhưng nghe mà ù ù cạc cạc. Dì chẳng phải từng nói gà mái ăn sâu lớn lên mới là tốt nhất sao? Tại sao gà nhà mình lại không được ăn sâu nhỉ?

Còn nữa?

Sắc mặt Dận Nhưng chợt đổi, nhóc đột nhiên hoảng hốt kêu lên: "Mau truyền thái y..."

"Bảo Thành, con gọi thái y làm gì?" Khang Hy nghe tiếng con trai cưng kêu la liền vội vàng quay đầu lại, quan tâm hỏi: "Con thấy trong người không khỏe ở đâu sao?"

"Không phải, không phải ạ... Lần trước Tôn thái y... có nói, nhân sâm không được dùng bừa bãi." Dận Nhưng c.ắ. n c.ắ. n môi, ghé sát tai Khang Hy thì thầm bằng giọng cực nhỏ: "Dì... rất thích ăn trứng gà, nhưng cơ thể dì hư nhược không chịu nổi đại bổ, không thể dùng nhân sâm được. Phải truyền thái y đến xem cho dì..."

Lần đầu tiên Khang Hy bước chân vào Vĩnh Thọ Cung, Minh Huyên kinh ngạc đến ngây người. Nàng chỉ kịp khoác vội bộ sườn xám ra ngoài lớp áo trong rộng thùng thình, tóc vừa mới chải qua loa xong thì Khang Hy đã dẫn theo Lương Cửu Công và Thái t. ử sải bước đi vào.

"500 văn á?"

"Bổng lộc một năm của ta không đủ để ta tự nuôi mình ăn trứng sao?"

"Chuyện này không thể nào, tuyệt đối không thể có chuyện đó!"

...

Đợi sau khi Khang Hy kể rõ ngọn ngành, Minh Huyên trực tiếp trợn tròn hai mắt. Nàng sợ tới mức giọng nói lạc cả đi, thậm chí chẳng buồn bận tâm đến quy củ nữa, cứ thế xưng hô "ta

- ngài" loạn xạ.

Khang Hy vội vàng bịt hai tai Thái t. ử lại, chờ nàng bình tĩnh.

"Hoàng thượng, con gà này ăn vàng hay ăn bạc vậy? Hay đây lại là cái loại 'trứng gà nhân sâm nước suối' bịa đặt hù dọa người ta của đám ngu ngốc trong truyền thuyết đấy?" Minh Huyên làm sao mà bình tĩnh cho nổi, vẻ mặt tràn đầy hoài nghi nhân sinh.

Kể từ ngày nhập cung, mỗi ngày nàng đều đặn xơi hai quả trứng. Thỉnh thoảng nàng còn ăn thêm trứng hấp, trứng xào, trứng luộc nước trà các kiểu. Đã thế nàng còn lôi kéo người hầu bên cạnh ăn cùng, thậm chí từng hào phóng ban phát trứng gà cho toàn bộ cung nhân trong Vĩnh Thọ Cung...

Vốn tưởng mấy quả trứng rẻ bèo chẳng tốn bao nhiêu tiền, đem ban thưởng còn có thể mua vui thu phục lòng người. Giờ xem ra, nàng mới chính là kẻ đại ngốc! Một lượng bạc được hai quả trứng mà nàng dám đem đi tặng bừa bãi thế sao?

Cứ tính theo mức giá đó, Vĩnh Thọ Cung mỗi ngày chỉ tính riêng tiền trứng gà đã ngốn gần mười lượng bạc. Từ ngày mười sáu tháng Giêng tiến cung tới nay đã hơn 200 ngày, vậy là Vĩnh Thọ Cung đã tiêu tốn tận hai ngàn lượng chỉ để ăn trứng ư?

Hai ngàn lượng... Bằng mười năm bổng lộc của nàng cơ đấy?

Mười năm lận đó?

Mười năm không ăn không uống mới tích cóp được hai ngàn lượng, thế mà lại bị nàng xơi sạch bách chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!