"Nữu Hỗ Lộc Át Tất Long đã qua đời từ năm Khang Hy thứ 12 rồi. Hiện giờ, người làm chủ gia tộc Nữu Hỗ Lộc là Pháp Khách
- đệ đệ cùng mẹ với thứ phi." Minh Huyên cố nhịn cười, lên tiếng giải thích cho Na Bố Kỳ.
Ngạch nương ruột không tiến cung, lại để Đích phúc tấn Ba Lạp Nhã thị
- người đang bị mẹ con Pháp Khách chèn ép phải dọn ra ở một tiểu viện nhỏ
- đứng ra mặt. Chuyện lục đục nhà Nữu Hỗ Lộc mấy năm nay ầm ĩ đến mức, hồi còn ở nhà mẹ đẻ nàng cũng đã từng nghe phong phanh. Hiển nhiên Nữu Hỗ Lộc thứ phi sống cũng chẳng dễ chịu gì.
Na Bố Kỳ "ồ" lên một tiếng. Mặc dù a ba nhà nàng ta có háo sắc thật, nhưng nàng ta vẫn muốn ông ấy sống sờ sờ ra đó, cho nên thôi không đem a ba đi so sánh với người đã khuất nữa vậy.
"Lúc ngươi chuẩn bị lên kinh thành, a ba ngươi nhất định là luyến tiếc lắm." Minh Huyên có thể cảm nhận được Na Bố Kỳ Cách cách tuy ngoài miệng hay chê bai a ba mình, nhưng trong thâm tâm vẫn rất quan tâm ông ấy.
Na Bố Kỳ gật đầu, đáp như chuyện hiển nhiên: "Đương nhiên rồi, a ba ta còn khóc cơ mà. Đó là lần đầu tiên ta thấy a ba khóc đấy! Khóc đến mức ta cũng thấy mềm lòng, định bảo hay là đổi một đứa muội muội khác đưa vào cung. Nhưng a ba lại bảo, trách ta hồi nhỏ đáng yêu quá, Hoàng thượng đã chấm đích danh rồi nên không đổi được."
Mừng quá mà khóc đấy chứ? Minh Huyên còn biết nói gì nữa đây? Nuôi được cô con gái như thế này, quả thật chẳng dễ dàng gì.
Na Bố Kỳ thực chất chỉ là một tiểu cô nương đơn thuần, ruột để ngoài da, một khi đã nhận định chuyện gì thì khó mà thay đổi. Tham ăn ham chơi... mấy tính này cũng rất bình thường. Minh Huyên khá thích ở cùng nàng ta. Sau này trong cung có thêm một tiểu cô nương tràn đầy sức sống thế này, tính ra cũng có người bầu bạn chơi cùng.
Thế nhưng Khang Hy lại không nghĩ vậy. Dưới sự tác hợp của Thái hoàng thái hậu, hắn đã thử tiếp xúc với vị biểu muội Mông Cổ này đôi ba lần, và lần nào tâm trạng sau đó cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam.
Thuở nhỏ Na Bố Kỳ từng sống trong cung một thời gian, lúc đó nàng ta vốn đã ngây thơ hồn nhiên. Kết quả hiện tại chẳng những không có chút tiến bộ nào, mà còn trở nên... khiến Khang Hy cạn lời không biết diễn tả sao cho vừa.
Hắn chẳng hề muốn trả lời xem rốt cuộc là mình thích đôi lông mày lá liễu thanh mảnh của biểu muội nhà họ Đồng, hay đôi môi anh đào chúm chím của Nữu Hỗ Lộc thị, hoặc là bộ n.g.ự. c nở nang của Mã Giai thị... Chưa từng có một ai to gan dám hỏi hắn mấy câu vấn đề nhạy cảm như thế này.
"Ta lông mày rậm, miệng rộng, lại chẳng có n.g.ự.c, vậy có phải Hoàng thượng biểu ca sẽ không chịu ngủ cùng ta không?" Na Bố Kỳ vẫn luôn thắc mắc. Nàng ta cực kỳ thích tiểu Thái t. ử non nớt như con dê con kia. Tiểu Thái t. ử lớn lên trắng trẻo đáng yêu như vậy, nàng ta cũng muốn sinh một tiểu cô nương giông giống như thế.
Đến lúc đó sẽ cho khuê nữ gả về lại Khoa Nhĩ Thấm, ném cho a ba và các a ca chăm sóc. Nhưng điều kiện tiên quyết của mọi việc là Hoàng thượng phải chịu ngủ với nàng ta đã.
"Hoàng mã ma..." Khang Hy thực sự không đỡ nổi chủ đề mãnh liệt này, đành đưa mắt cầu cứu Thái hoàng thái hậu. Ngờ đâu Thái hoàng thái hậu hoàn toàn không phản ứng, đến cả nhịp độ lần tràng hạt lúc nhắm mắt cũng chẳng hề thay đổi lấy một tia.
Đợi đến khi Khang Hy mang theo vẻ mặt hoài nghi nhân sinh cáo lui, Tô Ma Lạt Cô mới tiến lên móc hai cục bông gòn từ trong tai Thái hoàng thái hậu ra.
Kể từ khi biết được Đạt Nhĩ Hãn Thân vương Hòa Tháp rốt cuộc háo sắc đến mức nào, keo kiệt ra làm sao... Lại biết luôn cả chuyện Hòa Tháp giấu vàng dưới lớp gạch lát chỗ bàn làm việc trong thư phòng... Và cả chuyện a ba nàng ta ở lùm cây trêu ghẹo các tiểu cô nương...
Thái hoàng thái hậu đã quá sức chịu đựng rồi. Bà thực sự không muốn những ký ức tốt đẹp về Khoa Nhĩ Thấm đều bị hai cha con nhà này hủy hoại sạch sẽ...
Việc Khang Hy không muốn nạp Na Bố Kỳ làm thứ phi, Thái hoàng thái hậu đều biết và trong lòng cũng rất thấu hiểu. Rốt cuộc thì đứa trẻ này đúng là khiến người ta phải đau đầu sầu não. Thế nhưng... bà càng không muốn... thể diện của Khoa Nhĩ Thấm bị vứt bỏ ở bên ngoài.
Thái hoàng thái hậu từng dặn dò Na Bố Kỳ không được phép ra ngoài nói lung tung bất cứ chuyện gì về Khoa Nhĩ Thấm. Na Bố Kỳ liền thật thà khai báo rằng mình chỉ mới kể với Minh Huyên thôi. Về việc Minh Huyên kín miệng, Thái hoàng thái hậu vẫn rất tin tưởng.
Thế nên lúc gọi nàng tới nói chuyện, Thái hoàng thái hậu liền kéo tay nàng, thở dài: "Hảo hài t.ử, đúng là một đứa trẻ ngoan." Tại sao Khoa Nhĩ Thấm lại không có nổi một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện và bớt lo như thế này cơ chứ?
Minh Huyên ngơ ngác... Hoàn toàn mù tịt không hiểu lại xảy ra chuyện gì nữa đây? Tại sao Thái hoàng thái hậu lại tự nhiên ban thưởng cho mình? Tuy không rõ nguyên do, nhưng tốc độ tạ ơn của Minh Huyên vẫn vô cùng nhanh ch. óng.
"Dạo gần đây thân thể Hoàng thái hậu có chút không khỏe. Vốn dĩ đã tính giao Đại công chúa cho Nữu Hỗ Lộc thị nuôi dưỡng, nhưng hiện giờ nàng ta lại đang mang thai, e là không rảnh để bận tâm chăm sóc chu toàn được." Thái hoàng thái hậu đầy thâm ý lên tiếng.
Minh Huyên chớp chớp mắt, não bộ nhanh ch. óng xoay chuyển. Chẳng lẽ muốn giao cho mình nuôi sao? Không được, tuyệt đối không được!
"Thái y chẩn đoán thế nào ạ?" Minh Huyên bày ra vẻ mặt lo lắng hỏi.
Thái hoàng thái hậu thở dài nói: "Thái y dặn dò cần phải tĩnh dưỡng. Nha đầu, con thấy Đại công chúa giao cho ai nuôi dưỡng thì thích hợp nhất?"
Hỏi thẳng thắn vậy luôn á?
Minh Huyên cúi đầu trầm tư một lát, rồi mới ôn nhu đáp lời: "Nếu để nô tỳ nói, người giỏi việc uốn nắn, dạy dỗ người khác nhất trên đời này chẳng ai qua được Thái hoàng thái hậu ngài ạ."
"Ta già rồi, không đủ sức chăm trẻ con nữa." Thái hoàng thái hậu lắc đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!