"Chỉ hơi ngứa một chút thôi, sớm đã không còn đau nữa." Minh Huyên xua xua tay. Nhưng thấy vẻ mặt thằng bé vẫn đầy lo lắng, nàng bèn tiện tay vẽ một bức phác thảo đưa cho Dận Nhưng, dỗ dành: "Con tô màu chơi đi!"
Dận Nhưng nhìn mấy đĩa màu trước mặt, lại nhìn cây b. út lông bị nhét vào tay cùng bức tranh có phần phức tạp đối với mình. Nhóc có chút lúng túng, nhưng thấy dì đang bận rộn viết viết vẽ vẽ, rốt cuộc thằng bé không làm nũng như mọi ngày, không một mực đòi dì phải chơi cùng mình nữa.
Nhìn bức tranh trước mặt, Dận Nhưng cầm b. út khựng lại một chút. Nhớ tới kinh nghiệm tô màu lên khối gỗ xếp hình trước kia, nhóc bắt đầu cẩn thận đưa b. út tô theo đường nét.
Những màu sắc khác nhau được sắp xếp và kết hợp theo ý thích của nhóc, dần hiện lên trên mặt giấy. Sau đó, những hình khối lộn xộn này lại thần kỳ biến thành một khuôn mặt tươi cười to đùng. Rất nhiều họa tiết tưởng chừng như chẳng liên quan gì ghép lại với nhau, vậy mà lại thực sự tạo thành một bức tranh ư?
Dận Nhưng nhìn bức tranh, tay nắm c.h.ặ. t b. út. Tựa hồ nhóc hiểu ra điều gì đó, nhưng lại như không hiểu gì cả.
Minh Huyên đang mải mê chép lại những kiến thức mình cần từ cuốn "Tề Dân Yếu Thuật", hồi lâu không nghe thấy Dận Nhưng lên tiếng nên quay đầu nhìn lại. Chà, tô xong hết rồi cơ à?
"Điện hạ thật lợi hại! Tô màu đều như vậy, thế mà không có chỗ nào bị lem ra ngoài viền." Lại còn dùng b. út lông nữa chứ? Minh Huyên lại một lần nữa thấy ghen tị.
Dận Nhưng cầm lấy bức tranh, hỏi: "Bức tranh này... tặng cho cô, được không?"
"Do chính tay điện hạ tô, đương nhiên là của điện hạ rồi, chuyện này có gì để bàn cãi đâu?" Minh Huyên đáp như chuyện hiển nhiên. Nói xong, nàng còn tiện tay vẽ thêm vài bức phác thảo hình khối nữa cho Dận Nhưng, để nhóc từ từ ngồi tô.
Dận Nhưng chẳng mấy hứng thú với mấy bức tranh vẽ con thỏ hay ngôi nhà này. Nhóc nhìn khuôn mặt tươi cười mình vừa tô xong, lộ vẻ đăm chiêu. Đối với những lời dì dạy bảo lúc trước, trong lòng thằng bé dường như đã hình thành vài ý tưởng mơ hồ.
"Sau này Bảo Thành... sẽ cẩn thận... tự bảo vệ mình, không để dì phải lo lắng." Chạng vạng tối, lúc rời khỏi Vĩnh Thọ Cung, Dận Nhưng lại một lần nữa nhào vào lòng Minh Huyên, nghiêm túc cam đoan.
Minh Huyên xoa xoa cái đầu nhỏ của nhóc. Hôm nay thằng bé ngoan ngoãn lạ thường, khiến người ta không kìm được mà mềm lòng. Nàng mỉm cười nói: "Có thị vệ, ma ma và cung nữ bên cạnh, Bảo Thành nhất định sẽ bình an. Con chỉ cần vui vẻ lớn lên là được, những việc khác cứ để Hoàng a mã của con lo liệu."
Dù hiện tại Minh Huyên chẳng mấy tin tưởng Khang Hy, nhưng nàng cũng không thể để Thái t. ử nảy sinh tâm lý cảnh giác với Khang Hi.
Dận Nhưng ôm c.h.ặ. t lấy Minh Huyên, sau đó mới đứng dậy, chậm rãi nói: "Cô nghe... Lương công công kể, ngày mai sẽ có... vải thiều, còn có... tôm hùm và sò điệp... được ngựa trạm đưa hỏa tốc từ Quảng Đông và các nơi khác đến... vẫn còn tươi sống..."
Mắt Minh Huyên tức thì sáng rực lên, vội vã hỏi dồn: "Vậy ngày mai chúng ta ăn tôm viên lệ chi, tôm bự La Hán, với sò điệp xốt đỏ nhé?"
"Được!" Dận Nhưng lúc này mới nhịn không được bật cười: "Cô muốn ăn cháo, để dưỡng dạ dày." Dì thích ăn món gì, sẽ nhường dì ăn món đó.
Minh Huyên vui vẻ tiễn Dận Nhưng về, sau đó nhịn không được huýt sáo một cái. Có "nội gián" cung cấp tin tức thật tuyệt, nàng phải đi Ngự Thiện Phòng đặt trước thực đơn ngày mai mới được.
Những loại hải sản tiến cống thế này, một tháng nhiều nhất cũng chỉ có một hai lần. Ngoài việc được sủng ái ra, còn phải xem vận may nữa.
Khang Hy sợ hao tài tốn của nên mỗi lần tiến cống số lượng đều không nhiều. Đám hàng tươi sống này vừa vào cung, cả hậu cung từ trên xuống dưới đều hau háu dòm ngó!
Minh Huyên chẳng trông mong gì vào tên Khang Hy vắt cổ chày ra nước kia, nhưng Thái t. ử phải ăn cháo dưỡng dạ dày, vậy thì phần hải sản của nhóc chẳng phải sẽ hời cho nàng hết sao?
Nghĩ đến đó, Minh Huyên nuốt nước miếng cái ực, bỗng chốc tràn đầy mong đợi.
Bữa tiệc hải sản quả nhiên không làm Minh Huyên thất vọng. Đám ngự trù đã phát huy tay nghề tinh xảo của mình một cách vô cùng xuất sắc. Thỉnh thoảng mới được ăn một bữa, cũng không cần phải lo lắng bệnh gút, Minh Huyên đ.á.n. h chén một trận no say sướng miệng.
Nhìn Minh Huyên ăn hớn hở ra mặt, Dận Nhưng lẳng lặng húp cháo cá thái lát, đến cả lời nhắc nhở nàng kiềm chế ăn uống cũng không nỡ nói ra.
Sau khi ăn uống no nê, Minh Huyên vừa dắt Thái t. ử đi dạo tiêu thực, vừa nghe Dận Nhưng kể chuyện Hoàng a mã của nhóc đang có ý định giao Đại tỷ tỷ – tức dưỡng nữ của Cung Thân vương Thường Ninh – cho Nữu Hỗ Lộc thứ phi nuôi dưỡng.
Tiểu gia hỏa vừa ốm một trận xong bỗng trở nên chững chạc hơn hẳn. Điều này không khỏi khiến Minh Huyên mang máng nhớ lại từng có người nói rằng, trẻ con trước ba tuổi thỉnh thoảng sốt một trận sẽ k*ch th*ch não bộ phát triển.
"Sang năm Đại công chúa sẽ tròn sáu tuổi..." Sáu tuổi là có thể chuyển đến sống ở Tây Tam Sở rồi. Chọn đúng lúc này để dời từ chỗ Hoàng thái hậu sang chỗ Nữu Hỗ Lộc thị, rốt cuộc Khang Hy có dụng ý gì?
"Chủ t.ử, ngày mai là sinh thần của Nữu Hỗ Lộc thứ phi. Bên đó bày hai bàn tiệc, có gửi thiệp mời ngài sang ăn bát mì trường thọ hải sản ạ." Đúng lúc này, Ô Vân từ bên ngoài bước vào, trên tay cầm một tấm thiệp, cung kính bẩm báo.
Thiệp mời sinh thần của Nữu Hỗ Lộc thứ phi đã được phát đi khắp các cung từ nửa tháng trước, Vĩnh Thọ Cung e là nơi cuối cùng nhận được.
Sinh thần = tặng quà?
Trong đầu Minh Huyên nháy mắt nảy ra suy nghĩ này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!