Chương 25: (Vô Đề)

"Món quà... Bảo Thành thích lắm, nhưng mà... Bảo Thành muốn để nó... ở lại bầu bạn cùng hoàng ngạch nương... và Thừa Hỗ ca ca." Vừa bước vào Vĩnh Thọ Cung, Dận Nhưng đã nhào gọn vào lòng Minh Huyên, rối rít giải thích.

Minh Huyên gật đầu chào Lương Cửu Công. Đợi ông xoay người đi khỏi, nàng liền thuần thục v**t v* chiếc b.í. m tóc nhỏ của cậu bé. Sự ngây thơ vô tư của trẻ con luôn dễ dàng chạm đến trái tim người khác. Nàng cười bảo: "Đã tặng cho điện hạ thì đó là đồ của điện hạ rồi mà."

"Bảo Thành... cũng thích lắm." Dận Nhưng thực sự rất thích, ngay cả miếng ngọc bội song long Hoàng a mã tặng cậu cũng chưa chắc đã thích bằng.

Minh Huyên dắt tay tiểu gia hỏa đi vào thư phòng. Nàng lấy những bức phác thảo vẽ lúc trước tuy nét b. út còn được nhưng lại không dùng đến, đưa cho cậu bé nói: "Đừng chê nhé, mấy bức này không hợp phong cách nên ta mới giữ lại, con thích thì ta cho con hết đấy."

Dận Nhưng cúi đầu nhìn xấp giấy vẽ, hai mắt sáng rực lên, hưng phấn gật đầu thật mạnh.

Minh Huyên còn định dặn dò thêm vài câu, nhưng tên thái giám lo việc cho ăn của Cuộn Cuộn đứng ở cửa cứ lo lắng gọi vọng vào. Nàng vội vàng chạy ra xem sao.

"Chủ t.ử, Cuộn Cuộn từ sáng sớm đã không chịu ăn uống gì cả. Nô tài có năn nỉ kiểu gì nó cũng không thèm ăn." Tiểu thái giám sốt ruột đến sắp khóc.

Chăm sóc Cuộn Cuộn là công việc hắn thích nhất từ khi tiến cung nhiều năm nay. Cuộn Cuộn đáng yêu, ngoan ngoãn lại bám người. Ngắm nhìn Cuộn Cuộn khiến hắn xua tan mọi muộn phiền.

Minh Huyên khựng lại, vội vàng bước vào trong hàng rào. Kết quả là vừa mới vào, cục bông đen trắng kia liền vọt ra, ôm chầm lấy chân nàng ra sức cọ lấy cọ để!

Cúi người ôm tiểu gia hỏa vào lòng, Minh Huyên liền đoán ra nguyên nhân. Gần đây do nàng thường xuyên cho Cuộn Cuộn ăn táo, không ngờ nó lại đ.â. m ra nghiện mất rồi...

"Cái đồ nhãi ranh này... Xem ra ta còn phải vì mi mà đi trồng cây rồi đây!" Minh Huyên nhìn dáng vẻ cuống quýt của nó mà dở khóc dở cười.

Loại táo phổ biến ở Đại Thanh hiện tại là quả tần bà, thịt quả xốp mềm dễ nát, còn thứ mà Cuộn Cuộn thích lại là loại táo Tây Dương có kết cấu giòn ngọt. Thứ quả này hiện giờ vẫn chưa được truyền vào Trung Hoa. Minh Huyên vò đầu bứt tai, ngẫm xem liệu có cách nào thao tác để giải quyết vấn đề này hay không.

Đút cho Cuộn Cuộn ăn xong, lại v**t v* thêm vài cái, Minh Huyên mới sực nhớ ra Dận Nhưng đang bị mình bỏ quên trong thư phòng, trong lòng tức khắc có chút chột dạ.

Nàng không dùng đôi tay vừa sờ Cuộn Cuộn để chạm vào Dận Nhưng. Bởi vậy sau một hồi lề mề rửa tay, thay áo khoác rồi mới quay lại thư phòng, kết quả nàng thu hoạch được một cục bột nhỏ đang xị mặt giận dỗi.

"Chuyện này là sao đây?" Minh Huyên nhìn dáng vẻ cùng ánh mắt ngập tràn phẫn nộ của tiểu gia hỏa, tò mò hỏi.

Dận Nhưng hừ lạnh một tiếng, quay ngoắt đầu đi, nhất quyết không thèm nhìn người dì tồi tệ này.

Minh Huyên tiến tới định nắm tay cậu bé, nhưng lại bị hất văng ra.

"Chỗ này chỉ là để luyện b. út thôi!" Nàng vừa định mắng trẻ con mà nhiều chuyện thế thì chẳng ai thương, nhưng khóe mắt liếc thấy những tờ giấy vẽ rải rác trên bàn toàn là hình Cuộn Cuộn. Minh Huyên lập tức hiểu ra, mỉm cười giải thích: "Thì ta cũng phải tập tành cho quen tay để vẽ con cho đẹp nhất chứ, phải không nào?"

"Mới không phải!" Dận Nhưng thực sự rất giận. Cậu phải đến ngày sinh nhật mới có quà, dựa vào đâu mà một con gấu trúc cũng có quà cơ chứ? Lại còn có nhiều đến vậy?

Minh Huyên dỗ dành mãi mà không xong, vốn định mặc kệ, nhưng nghĩ lại tiểu gia hỏa rốt cuộc cũng đang đón sinh nhật. Chẳng được tổ chức lễ mừng linh đình thì chớ, lại còn bị đ.â. m chọt vụ quà cáp này nữa.

Vì thế, nàng lại phải tiếp tục dỗ dành thêm một hồi, hứa hẹn đủ điều, thề thốt đảm bảo sau này rảnh rỗi sẽ vẽ hẳn một quyển truyện tranh dày cộp khác cho cậu, và tuyệt đối sẽ không vẽ Cuộn Cuộn nữa. Lúc này cậu nhóc mới miễn cưỡng lộ ra nét cười.

Quá mệt mỏi! Thế nào gọi là tự chuốc lấy cực khổ? Chính là cảnh này đây...

Minh Huyên chọc chọc cái đầu nhỏ của cậu bé, thở dài cảm thán: "Tuổi còn nhỏ, mà cái nết thì lại không hề nhỏ."

Dận Nhưng níu lấy ngón tay Minh Huyên, chu mỏ cãi: "Dì bảo... thích Bảo Thành nhất cơ mà..."

"Có cái thích nhất, thì cũng phải có những thứ ta vừa vừa thích chứ?" Minh Huyên đưa tay dắt cậu bé bước ra khỏi thư phòng. Nhìn lên không trung, nàng khẽ thì thầm: "Thế giới này rất rộng lớn, vạn vật thay đổi chỉ trong chớp mắt, chẳng ai thực sự biết được tương lai sẽ ra sao. Điện hạ sắp sửa phải học chữ rồi. Đọc sách giúp con người ta thêm sáng suốt, con rồi sẽ trở nên vô cùng thông minh.

Chắc chắn sẽ có một ngày, con sẽ cảm thấy một người chỉ biết quanh quẩn ở Vĩnh Thọ Cung như ta đây, rốt cuộc cũng chỉ là một người tầm thường vô vị."

"Sẽ không đâu!" Dận Nhưng vội vàng lên tiếng phản bác: "Cô... sẽ mãi mãi... thích dì, mãi mãi, mãi mãi..."

"Đứa nhỏ ngốc này, đợi đến khi con mười tuổi, hai mươi tuổi, thậm chí ba mươi tuổi rồi hãy nói lại câu này nhé! Còn bây giờ, chúng ta cứ trân trọng hiện tại, sống thật tốt mỗi ngày là được rồi." Minh Huyên khẽ cười. Nhìn đỉnh đầu mềm mại cùng mái tóc đen nhánh, dày dặn của Dận Nhưng, nàng có chút không nỡ bèn đưa tay v**t v* thêm lần nữa.

Suy cho cùng, đến năm sáu tuổi là phải cạo nửa đầu rồi, chẳng còn mấy năm nữa để được v**t v* thoải mái thế này đâu! Ai mà biết được sau khi Thái t. ử cạo nửa đầu, nhan sắc khuynh đảo thế nhân hiện tại liệu có còn được bảo toàn nguyên vẹn hay không chứ?

"Hách Xá Lí tỷ tỷ, ta tới đây!" Dận Nhưng vừa định tiếp tục vỗ n.g.ự. c cam đoan thì đã bị giọng oang oang từ bên ngoài làm cho giật nảy mình. Quay đầu lại nhìn, hóa ra là Na Bố Kỳ cách cách trong trang phục truyền thống của Mông Cổ với vô số b.í. m tóc thắt nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!