Chương 19: (Vô Đề)

Minh Huyên đột nhiên nổi trận lôi đình!

Không riêng gì những người thân cận như Xuân Ni hay Ô Lan không ngờ tới, ngay cả Dận Nhưng cũng bị một phen hoảng sợ!

Nhìn thấy vẻ tàn khốc trong mắt dì, cùng với dáng vẻ cả người run rẩy vì giận dữ, Dận Nhưng không hề sợ hãi mà tiến lên nắm lấy tay Minh Huyên, an ủi: "Đừng giận, đừng giận, Bảo Thành ở bên cạnh người đây!"

Thư Sách

Ngày trước khi cậu bị uất ức, Hoàng a mã cũng thường an ủi cậu như vậy.

Minh Huyên run rẩy ngồi sụp xuống ghế, ôm c.h.ặ. t Dận Nhưng vào lòng, gục mặt vào lưng cậu bé. Nàng hít sâu một hơi, nức nở nói: "Sao lại có chuyện tàn nhẫn đến thế? Động vật bình thường đã đành, đây lại là sinh vật trân quý được dùng làm cống phẩm, sao có thể nhẫn tâm như vậy? Đến cả con non cũng không buông tha! Chẳng lẽ bọn họ không biết chúng quý giá nhường nào sao?"

"Chính vì trân quý khó tìm, nên mới..." Thu ma ma đứng bên cạnh an ủi Minh Huyên, trong lòng khẽ thở dài. Bà thật chẳng hiểu Hách Xá Lí gia dạy dỗ thế nào mà lại ra một cô nương khờ khạo như vậy, cư nhiên lại đi đau lòng vì một con gấu trúc?

Minh Huyên đột nhiên ngẩng đầu, quát lớn: "Không được! Tuyệt đối không được! Đã là cống phẩm thì tất nhiên thưa thớt vô cùng. G.i.ế. c một con là thế gian mất đi một con, lỡ đâu sau này nó thật sự biến mất giống như những loài vật tuyệt chủng ghi trong sách thì sao? Đến lúc đó con cháu chúng ta chỉ có thể nhìn thấy chúng qua trang sách thôi, chuyện này tuyệt đối không thể để xảy ra!"

Nếu không biết thì thôi, đã biết rồi, Minh Huyên sao có thể trơ mắt nhìn quốc bảo bị tổn hại? Đây là điều nàng tuyệt đối không làm được!

Nàng thậm chí hận không thể lập tức bắt kẻ kia tới, cào rách mặt người đó ra. Dù sao nàng cũng chẳng màng tranh sủng, không ngại để lại ấn tượng xấu với cấp trên!

"Cô nhớ kỹ rồi!" Dận Nhưng vỗ vỗ vai Minh Huyên, gật đầu nói.

Lời dì nói dường như có lý, cậu sẽ thưa lại với Hoàng a mã. Tuy nhiên, Dận Nhưng vẫn không hiểu tại sao dì lại giận dữ đến thế? Chỉ là một con vật nhỏ thôi mà! Nhưng thấy dì phẫn nộ đến đỏ cả mắt, cậu nhận ra đằng sau chuyện này có lẽ thực sự có nguyên nhân sâu xa mà cậu chưa nghĩ tới.

"Làm phiền điện hạ!" Minh Huyên cúi đầu nhìn Dận Nhưng.

Vì vừa mới chạm vào gấu trúc nên trước khi xoa mặt cậu bé, Minh Huyên phải đi rửa tay thật sạch. Nàng chậm rãi nói: "Sinh ra làm người, không cầu đại thiện đại đức, nhưng cũng không thể đ.á.n. h mất nhân tính! Chúng ta sống không chỉ nhìn vào hiện tại, mà còn phải suy xét cho đời sau nữa. Da thỏ, da sói, da cáo, da chồn... chẳng lẽ không đủ mặc hay sao?"

Viên thái giám nuôi gấu trúc bị Minh Huyên dọa cho sợ khiếp vía, nhất quyết không dám hé môi tiết lộ vị phi tần định lột da làm áo bông là ai. Nhưng Minh Huyên vẫn tạm thời giữ con gấu trúc này lại, và giữ luôn cả viên thái giám kia. Hiện tại hắn không nói, sớm muộn gì nàng cũng sẽ đào bới ra kẻ tàn nhẫn ngu xuẩn đó là ai. Kẻ nào mưu đồ làm hại gấu trúc, Minh Huyên tuyệt đối không nương tay! Không khiến người đó sống không bằng ch·ết thì thật quá hời cho họ rồi!

Nàng cho người làm một hàng rào thật cao, ngăn ra một góc vườn hoa hậu viện, còn trưng dụng thêm một gian điện phụ để chứa đầy măng tây. Mỗi ngày nàng đều ra đó ngẩn ngơ ngắm nhìn, ngay cả phần hoa quả được cấp hằng ngày cũng chẳng tiếc mà đem cho nó hết.

"Dì rất thích gấu đen trắng!" Dận Nhưng có chút ghen tị nói với Khang Hi: "Cái con vật đó ngoài ăn ra thì chỉ có ăn, có gì đẹp đâu mà ngày nào dì cũng không rời mắt được, lúc nào cũng phải để ý!"

Khang Hi nựng b.í. m tóc nhỏ của con trai, cười giải thích: "Trong 'Thần Dị Kinh' có viết: Phương Nam có thú, tên là Nghão Thiết, tựa như gấu, đầu nhỏ, chân ngắn, lông đen trắng xen kẽ, có thể l.i.ế. m ăn đồng sắt và lõi trúc. Nghão Thiết còn gọi là Thực Thiết Thú, chính là gấu trúc, cũng là tọa kỵ của Xi Vưu trong truyền thuyết. Bởi thế nên nó mới trân quý hiếm gặp."

"Trân quý đến vậy sao ạ?" Dận Nhưng nghiêng đầu, tuy không hiểu hết toàn bộ nhưng cũng biết thứ này rất khó tìm! Nếu đã khó tìm và quý giá, Dận Nhưng lại càng thắc mắc, nhíu mày hỏi: "Vậy sao vẫn có người muốn lấy lông da của nó làm áo khoác? Lông nó cứng thế, mặc chẳng thoải mái chút nào đâu?"

"Có những kẻ lòng tham vô đáy!" Khang Hi bóp nhẹ gương mặt tròn trịa của con trai, ánh mắt hiện lên tia khinh miệt. Chỉ mới được sủng ái vài ngày mà đã ngông cuồng đến mức này, hừ...

Dận Nhưng gật đầu phụ họa: "Người đó thật xấu xa! Dì nói... muốn đi cào... cào rách mặt người đó!" Giọng điệu cậu bé thậm chí còn mang vẻ hăm hở, Bảo Thành cũng biết cào người đấy nhé!

Khang Hi b. úng nhẹ vào trán cậu một cái: "Chỉ có nữ nhân đ.á.n. h nhau mới hay cào mặt!"

"Bảo Thành là trẻ con, cũng có thể cào được!" Dận Nhưng ôm trán, chớp chớp mắt kiên trì, cậu nhất định sẽ không để dì bị bắt nạt!

Khang Hi kéo bàn tay nhỏ của con ra, xoa xoa chỗ trán hơi hồng, mở lời: "Con còn nhỏ, đ.á.n. h người chẳng đau đâu. Muốn đ.á.n. h người thì cứ sai nô tài làm, tự mình động tay sẽ bị đau, Hoàng a mã xót lắm!"

Dận Nhưng nhìn bàn tay nhỏ và đôi chân mũm mĩm của mình, đột nhiên bò dậy dõng dạc: "Hoàng a mã nói sai rồi, Bảo Thành sức lực lớn lắm, là Ba Đồ Lỗ (dũng sĩ) đấy!"

Khang Hi thuận theo ý cậu: "Đúng đúng đúng, Hoàng a mã nói sai, Bảo Thành rất lợi hại, nếu không hay tè dầm thì còn lợi hại hơn nữa!"

"..." Dận Nhưng đỏ bừng mặt, lí nhí: "Ngủ với dì... Bảo Thành... sẽ không tè dầm đâu..."

"Tại sao lại vậy?" Khang Hi nhướng mày hỏi.

Dận Nhưng thở dài ngồi xuống, ai oán đáp: "Dì nói... đó là bởi vì... cơ thể Bảo Thành theo bản năng... cảm thấy gần gũi với Hoàng a mã nhất, nên mới không có gì khúc mắc mà xả ra!"

Khang Hi bị câu trả lời này làm cho hài lòng vô cùng. Hắn chẳng hề chê cười hành động tè dầm của con trai, xoa đầu cậu bé an ủi: "Trẫm mỗi ngày ngủ cùng Bảo Thành cũng thấy ngon giấc hơn hẳn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!