Chương 18: Gấu trúc**

Lần đầu tiên đứng ra bảo vệ Hoàng a mã, Dận Nhưng vô cùng để tâm và nhiệt tình! Đôi chân ngắn ngủn không chỉ thường xuyên chạy tới chạy lui quan tâm Khang Hi, mà cậu bé còn ép buộc những người hầu bên cạnh phải nghiêm ngặt chấp hành mệnh lệnh.

Khang Hi nhìn con trai mỗi ngày chạy ngược chạy xuôi, nỗ lực quan tâm đến từng bữa ăn giấc ngủ của mình, tuy cách cư xử vẫn còn non nớt, nhưng sự hiếu thuận này quả thực khiến hắn uống một chén trà không thôi cũng thấy ngọt ngào.

Tình cảm hai cha con ngày càng gắn bó, thỉnh thoảng lại sến súa đến mức khiến Minh Huyên cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Chẳng hạn như lúc dùng bữa trưa, Khang Hi thấy món nào thích hợp cho Thái t. ử ăn liền sai người mang đến tận nơi, hay thậm chí lúc nghỉ tay phê duyệt tấu chương còn viết mấy tờ giấy nhỏ bày tỏ nỗi nhớ nhung gửi cho con trai.

Những tờ giấy nhắn mang nội dung đại loại như "Trẫm ngày nhớ đêm mong, con ta có khỏe không?" quả thực ngày nào cũng có. Người ngoài nhìn vào đến là nổi da gà!

Thậm chí, nghe nói có một đêm, sau khi bận rộn xong việc, Hoàng thượng còn tính tới Vĩnh Thọ Cung thăm Thái t.ử.

Kết quả, trời vừa nhá nhem tối, Vĩnh Thọ Cung... đã... đóng c.h.ặ. t cửa... chìm vào yên lặng! Đêm cuối tháng Ba, chỉ thấy gió nhẹ thổi qua làm tán lá cây ăn quả kêu xào xạc.

Lương Cửu Công chẳng dám nhìn thẳng sắc mặt Hoàng thượng. Cơn gió hiu hiu vốn dĩ mang lại cảm giác khoan khoái thế mà lại khiến ông ta cảm thấy lạnh sống lưng...

Cuối cùng, vì sợ gõ cửa sẽ đ.á.n. h thức con trai ngủ, Khang Hi đành vờ như đang đi tản bộ, rẽ qua một khúc quanh, đi dạo một vòng thật lớn trong cung rồi đến Chung Túy Cung thăm con gái.

Chẳng cần nhắc tới Mã Giai thị đã mừng rỡ đến phát khóc ra sao. Dựa vào dung mạo mỹ diễm kiều nhu dưới ánh trăng, lại mượn những lời nói ngây thơ của con gái, nàng ta đã thành công phục sủng.

Cũng chẳng cần nhắc tới đám phi tần trong cung một mặt ghen tị với Mã Giai thị, mặt khác lại giễu cợt Minh Huyên được không bù mất.

Minh Huyên biết chuyện xong chỉ khẽ há hốc miệng, thoáng có ý định đá bay Thái t. ử ra khỏi Vĩnh Thọ Cung. Dù Thái t. ử có đáng yêu đến mấy, người ngợm có mềm mại thơm tho đến đâu, phúc lợi đãi ngộ có tốt thế nào đi chăng nữa, nhưng nếu dụ cả Khang Hi tới đây thì nàng chẳng vui chút nào đâu!

Một mình độc chiếm chiếc giường lớn êm ái, tha hồ lộn nhào lăn lóc tứ phía chẳng sướng hơn sao?

Mã Giai thị kia dù có phục sủng thì chẳng phải vẫn bị l*t s*ch sành sanh, quấn trong chăn khiêng vào Dưỡng Tâm Điện đó sao? Khang Hi nào có lấy nửa điểm thương hương tiếc ngọc, cũng chẳng vì nàng ta sinh con đẻ cái cho mình mà phá lệ dành cho chút ưu ái đặc biệt nào!

Cũng may Khang Hi chỉ làm thế đúng một lần, về sau nhớ con trai thì gọi thẳng Thái t. ử mập mạp trở về, thế nên Minh Huyên mới có thể tiếp tục nhẫn nhịn cho cục bột nhỏ béo ngậy ngáy khò khò ngủ say bên cạnh.

Nói thật, ôm một cục bột nhỏ béo mềm có chất lượng giấc ngủ cực tốt để ngủ tuyệt đối là phúc âm của những người mắc bệnh mất ngủ. Thằng bé ngủ say sưa, ngọt ngào đến thế cơ mà... Minh Huyên vừa mệt mỏi từ nông trường chui ra, dựa vào cậu bé là lập tức chìm vào giấc ngủ trong vòng một nốt nhạc!

Đang ở độ tuổi thanh xuân, ăn no ngủ kỹ, mỗi ngày đều "vận động" điều độ, Minh Huyên được nuôi dưỡng đến mức bề ngoài càng thêm kiều diễm, linh động.

"Ngươi có bí phương dưỡng da nào không?" Hậu quả của việc dưỡng da quá tốt là ngay cả Thái hoàng thái hậu cũng không nhịn được mà lên tiếng hỏi.

Minh Huyên chớp mắt, tò mò hỏi lại: "Ngài muốn dưỡng về phương diện nào ạ? Nói về da dẻ thì nô tỳ cũng có vài bí quyết nho nhỏ đấy."

Mắt Thái hoàng thái hậu sáng rực lên, bà cười bảo: "Ngươi nói thử xem, ừm... trước tiên hãy nói cách làm trắng da, trừ thâm sạm đi?"

Làm trắng da, trừ thâm sạm? Minh Huyên lập tức hiểu ngay người cần dưỡng da không phải là Thái hoàng thái hậu.

Mật ong trộn đường trắng dùng để trị mụn đầu đen trên mũi. Đậu xanh trộn lòng trắng trứng giúp tẩy tế bào c.h.ế.t. Sữa bò pha bột ngọc trai và giấm trắng để làm trắng da...

"Nô tỳ từng đọc một cuốn sách, nghe nói thời Đường, Dương Quý Phi có một bài t.h.u.ố. c dưỡng da gọi là Hồng Ngọc Cao. Nghe đồn bài t.h.u.ố. c này dùng rễ mẫu đơn, hạnh nhân, hoạt thạch và khinh phấn trộn lại với nhau. Công thức cụ thể ngài có thể gọi người của Thái Y Viện đến hỏi thử xem. Có điều... nếu thật sự có bí phương đó, ngài cũng chia cho nô tỳ một ít nhé... rốt cuộc thì ai mà chẳng yêu cái đẹp." Sau khi tuôn một tràng dài, Minh Huyên liền lấn tới bổ sung thêm.

Thái hoàng thái hậu gõ nhẹ lên trán Minh Huyên, cười mắng: "Chuyện đó là đương nhiên rồi. Nếu thực sự có bài t.h.u.ố. c này, sau này ta nhất định sẽ ban thưởng cho đại công thần là ngươi một phần."

"Vậy thì tốt quá, ngài xem thử nếu có hạt trân châu nào nhỏ nhặt không thèm để mắt tới thì ban cho nô tỳ một ít đi, nô tỳ mài ra đắp mặt ạ." Minh Huyên nhếch môi, tiếp tục vòi vĩnh.

Thái hoàng thái hậu cười khúc khích: "Cái con bé này! Đúng là được đằng chân lân đằng đầu."

"Chẳng phải do nô tỳ ỷ vào lòng từ ái của ngài sao?" Minh Huyên nhướng mày đáp.

Thái hoàng thái hậu lắc đầu, bảo Tô Ma Lạt Cô tìm một tráp trân châu ban cho Minh Huyên.

Minh Huyên mở ra xem, viên nào viên nấy tròn trịa, sáng bóng, đều là cực phẩm. Nàng hưng phấn nói: "Mấy viên trân châu này mà đem mài thành bột thì nô tỳ xót lắm. Để về nô tỳ xâu thành chuỗi ngọc ngày ngày ngắm nghía, ngày ngày cảm nhận được sự yêu thương của ngài!"

Thái hoàng thái hậu nghe vậy cười không ngớt, quay sang nói với Tô Ma Lạt Cô: "Cái đồ tham lam này, một tráp thì sao đủ xâu chuỗi hạt? Chẳng qua là đang đổi cách vòi vĩnh ta đây mà!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!