Chương 16: Sữa Chua Ngật Đáp**(Sữa chua viên khô)

Minh Huyên ngáp một cái, lướt mắt nhìn từng món trân phẩm được ban thưởng đang bày ra đó, trong lòng thầm oán trách Khang Hi.

Sau dịp Vạn Thọ Tiết, Minh Huyên lại được nghỉ ngơi thêm vài ngày. Vì không muốn phải uống t.h.u.ố. c đắng nữa nên nàng mới vờ như đã "khỏi hẳn".

"Ngươi làm rất tốt!" Minh Huyên vừa khỏe lại liền đi thỉnh an Thái hoàng thái hậu. Suy cho cùng, khoảng thời gian nàng ốm, Thái hoàng thái hậu đã phái người tới thăm nom rất nhiều lần. Nàng vừa bước qua cửa, Thái hoàng thái hậu đã nắm lấy tay, thở dài nói.

Minh Huyên vội vàng đỡ bà ngồi ngay ngắn, hành lễ xong mới đáp: "Nô tỳ cũng có làm gì to tát đâu ạ."

"Cái con bé này! Ánh mắt trong trẻo, cõi lòng lại càng trong sáng. Ta biết, Hoàng thượng cũng biết." Thái hoàng thái hậu cảm khái.

Trước tiên là ổn định Thái t.ử, không để đứa trẻ ấy vì sự khiêu khích của Bảo Thanh mà làm ra chuyện nực cười trong bữa tiệc Vạn Thọ. Lại cố nén thân thể ốm yếu để thông đồng cùng Nạp Lan thị, giúp nàng ta kịp thời trấn an Bảo Thanh, không để đứa nhỏ buông lời đồng ngôn vô kỵ, đại nghịch bất đạo trước mặt Thái t.ử.

Đám nô tài thật đáng hận! Những đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy mà dám dạy hư! Hoàng thượng vất vả lắm mới có được hai a ca khỏe mạnh, hành động này đúng là tru tâm!

"Nô tỳ chỉ nói sự thật thôi ạ!" Minh Huyên lắc đầu giải thích: "Trước kia thân thể Hoàng hậu nương nương không tốt, đích ngạch nương lại thường xuyên u sầu. Thái t. ử có thể bình an, khỏe mạnh lớn lên đã là nhờ hồng phúc của bệ hạ rồi."

"Tuy ai cũng biết đó là sự thật, nhưng có những kẻ lại không thích nghe sự thật, cứ cố tình nghe nhầm đồn bậy." Nếu không nói Hoàng thượng khắc thê thì cũng bảo Thái t. ử khắc mẹ, tưởng bà không biết chắc? Nhưng cứ dẹp loạn được một lần rồi lại có lần sau, giống hệt lũ chuột cống, diệt mãi không hết, thật khiến người ta chán ghét!

"Vậy cũng không thể vì sai lầm của người khác mà trừng phạt chính mình. Thái t. ử tuổi còn nhỏ nào có lỗi gì, Bảo Thanh a ca cũng chỉ là một đứa trẻ ngây thơ hồn nhiên, chúng thì biết cái gì chứ? Dùng trẻ con để tính kế mới là vô sỉ nhất!" Minh Huyên lắc đầu, nhẹ giọng nói.

Thái hoàng thái hậu nghe vậy gật gù: "Ngươi nói rất có lý." Giá như phi tần trong cung ai cũng hiểu chuyện như vậy thì tốt biết mấy!

Tô Ma Lạt Cô lúc này tự mình bưng món ăn Minh Huyên thích đến trước mặt nàng. Nhìn thấy món thịt bò khô hấp dẫn, Minh Huyên liền vươn tay chộp lấy một viên sữa chua khô (sữa chua ngật đáp) bỏ vào miệng.

Viên sữa chua thời này đương nhiên không ngon bằng đời sau, vẫn còn chút mùi ngái ngái, nhưng thỉnh thoảng ăn một lần cũng thấy đặc biệt. Chưa kể lại còn rất khai vị!

"Làm phiền Tô Ma Lạt Cô gói lại những thứ này cho ta mang về nhé." Vừa nhai viên sữa chua, Minh Huyên vừa dán mắt vào đĩa thịt bò khô, thở dài: "Phải dưỡng dạ dày cho tốt thì mới ăn được mấy món này."

"Nô tỳ nhớ rồi, lát nữa sẽ gói lại cho ngài mang đi." Tô Ma Lạt Cô cười đáp.

"Vậy cứ cất sang một bên trước đi, đừng để ta nhìn thấy. Ta vốn chẳng có chút tự chủ nào đâu!" Minh Huyên quay mặt đi, vẻ đầy lưu luyến.

Tô Ma Lạt Cô thao tác nhanh nhẹn, xoay người bưng đi thẳng, vừa đi vừa chọc: "Vậy vẫn là đợi thứ phi nương nương khỏe hẳn, lão nô lại sai người mang đến. Nhỡ ngài chưa khỏi mà thèm quá không nhịn được, ăn vào lại phải thỉnh thái y thì sao?"

Minh Huyên trố mắt, quay sang Thái hoàng thái hậu mách lẻo: "Tô Ma Lạt Cô bắt nạt nô tỳ, ngài phải làm chủ cho nô tỳ đó!"

"Tô Ma còn biết bắt nạt người khác cơ à, sao trẫm không biết nhỉ?" Thái hoàng thái hậu thấy thế còn chưa kịp buồn cười lên tiếng, ngoài cửa đã truyền đến giọng nói của Khang Hi.

Mặt Minh Huyên cứng đờ. Hoàng thượng tới đây làm gì?

"Bảo Thanh và Bảo Thành cứ ồn ào đòi đi thỉnh an Hoàng mã ma, lỗ tai tôn nhi sắp bị chúng gào cho điếc cả rồi. Đây này, tôn nhi mang chúng đến cho ngài đây." Nhẹ nhàng lướt mắt qua Minh Huyên đang hành lễ, Khang Hi thỉnh an Thái hoàng thái hậu xong liền cười nói.

Thái hoàng thái hậu mỉm cười, gọi hai đứa chắt cưng đến bên cạnh.

"Ngươi là nương nương cung nào? Trông xinh đẹp thật." Bảo Thanh không hiểu tiếng Mông Cổ, nhìn Thái t. ử và cụ nội cười nói vui vẻ thì thấy hơi tẻ nhạt. Thằng bé không ngồi yên được liền đưa mắt đ.á.n. h giá xung quanh, bắt gặp Minh Huyên đang cúi đầu bên cạnh bèn sáp tới nhìn. Thấy khuôn mặt sạch sẽ trắng trẻo, lông mi cong v. út, cậu bé liền mở lời.

Đúng là rập khuôn từ một khuôn đúc ra!

Khóe miệng Minh Huyên giật giật, lén nhìn Bảo Thanh a ca. Dù nước da ngăm đen hơn Thái t. ử một chút, nhưng cậu bé cũng là một tiểu soái ca mi thanh mục tú, nàng liền đáp: "A ca trông cũng không tệ đâu."

"Đương nhiên! Bổn a ca thiên sinh lệ chất mà!" Dận Đề nhoẻn miệng cười đắc ý. Câu này cậu nghe Nạp Lan Dung Nhược khen phúc tấn của ngài ấy nên nhớ kỹ, chắc chắn là lời hay ý đẹp!

Minh Huyên nén cười, không nói tiếng nào.

Thế nào gọi là ngây thơ hồn nhiên? Chính là đây! Rốt cuộc cũng nhìn thấy một đứa trẻ bình thường, nàng chợt thấy có chút thân thiết và hoài niệm.

"Huynh trưởng, thiên sinh lệ chất… là dùng để khen phụ nữ… Còn đây là… Hách Xá Lí thứ phi của Trường Thọ Cung." Dận Nhưng ngập ngừng rồi lên tiếng sửa lưng.

Khang Hi thở dài thườn thượt. Hắn cũng không ngờ Nạp Lan gia mang danh thư hương thế gia, ai nấy tài hoa hơn người, mà lại dạy con trai mình ăn nói thô thiển như vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!