Chương 130: Cô gái chân nhỏ

Hai cái con to xác kia đang "hành sự" ngay trước thanh thiên bạch nhật, lại còn phát ra mấy âm thanh r*n r* mờ ám, Khang Hi biết phải làm sao bây giờ?

Rời đi ngay chứ sao! Ở đây còn có hai đứa trẻ con cơ mà! Hơn nữa, người phụ nữ bên cạnh cũng đang trưng ra vẻ mặt hoảng hốt bối rối tột độ kìa.

Thế là cả đoàn người lặng lẽ kéo đến rồi lại lặng lẽ rút lui.

Dận Chân vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngơ ngác, tò mò hỏi: "Chúng nó đang đ.á.n. h nhau hả dì?"

"Chúng nó đang hẹn hò đấy Tiểu Tứ. Xem ra Tứ a ca chuẩn bị sính lễ cho Viên Viên là vừa rồi, ta cũng phải lo gom góp của hồi môn thôi." Minh Huyên nói thẳng tuột.

Minh Huyên vừa dứt lời, Dận Nhưng lập tức lĩnh hội được vấn đề: Bọn chúng đang tự ý định chung thân!

"Đúng thế! 'Sính giả vi thê, bôn vi thiếp' (Cưới hỏi đàng hoàng là vợ, lén lút bỏ trốn theo trai là thiếp). Phải tìm một ngày lành tháng tốt làm lễ đàng hoàng mới được!" Dận Nhưng bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Dận Chân đang được Lương Cửu Công bế trên tay vẫn còn lơ ngơ, một lúc lâu sau mới ngập ngừng hỏi: "Vậy cũng được! Nhưng mà... cần phải chuẩn bị những thứ gì ạ?"

"... Hôn thư, vòng hoa, và một người làm chứng hôn." Minh Huyên suy nghĩ một chút rồi liệt kê. Bất kể thế nào thì nghi thức đàng hoàng vẫn phải có chứ!

Dận Chân nghiêm túc gật đầu ghi nhớ, lại hỏi tiếp: "Sính kim thì cần bao nhiêu ạ?"

"Lấy một con số cát tường đi, 666 hoặc 888, tứ a ca thấy sao?" Minh Huyên hỏi ngược lại.

Cổn Cổn nhà nàng dẫu sao cũng là một "thổ tài chủ" nắm trong tay hẳn một vườn táo bự chảng, lại còn có người hầu kẻ hạ riêng cơ mà. Tiền ăn của hai đứa nó cộng thêm tiền tiêu vặt hàng tháng cho ba tên thái giám chăm sóc cũng là một khoản không hề nhỏ đâu!

Dận Chân cúi đầu lẩm nhẩm tính toán. Số tiền này thực ra không hề cao, nhưng ngặt nỗi... cậu nhóc đang nghèo rớt mồng tơi!

Ánh mắt cậu nhóc vô thức liếc về phía Khang Hi, chữ "nghèo" gần như viết rõ mồn một trên mặt. Cậu từng nghe Thái t. ử ca ca nói, Hoàng a mã của cậu chính là người giàu có nhất thế gian này.

Khang Hi hít sâu một hơi, cảm thấy thật sự không thể nào tin nổi hai cái người này lại đứng đây bàn bạc chuyện cưới xin nghiêm túc cho hai con gấu trúc.

Khang Hi còn chưa kịp lên tiếng, Dận Nhưng đã bất ngờ mở miệng: "Dận Chân, đệ phải suy nghĩ cho kỹ đấy nhé. Bây giờ đệ đồng ý cuộc hôn sự này, nhưng cách lúc đệ trưởng thành dọn ra ở riêng vẫn còn xa lắm, hiện tại Viên Viên bắt buộc phải ở rể đấy."

Sắc mặt Dận Chân thoáng vẻ mờ mịt. Cậu quay đầu nhìn lại trang viên của Minh Huyên. Sau nhiều lần mở rộng, trang viên hiện tại đã hoành tráng hơn trước rất nhiều, nhân công làm thuê cũng đông đúc hơn. So với Hiền Quý phi nương nương, cậu đương nhiên là một kẻ nghèo rớt mồng tơi.

Nếu không nuôi ở đây, chẳng lẽ lại bắt Cổn Cổn phải chịu khổ cùng Viên Viên sao? Cổn Cổn liệu có đồng ý không? Nhỡ đâu nó tức giận mà "hưu phu" (bỏ chồng) luôn thì sao?

Trang viên Thái t. ử ca ca tặng cậu chẳng những chưa sinh lời mà còn đang phải bù lỗ bù bạc vào. Tuy người xuất tiền là Thái t. ử ca ca, nhưng cậu vẫn mang nợ huynh ấy. Một kẻ bần hàn như cậu quả thực không xứng đáng sở hữu một trang viên lớn như vậy.

"Dù có khổ đến mấy cũng tuyệt đối không thể để Viên Viên chịu thiệt thòi. Ở rể thì ở rể vậy! Đã là gấu nam nhi thì đôi lúc cũng phải biết cúi đầu trước thực tại thôi." Dận Chân buông tiếng thở dài đầy bi thương.

Với khả năng tài chính hiện tại của cậu, căn bản không nuôi nổi Viên Viên, càng đừng nói tới chuyện sau này nó còn tay xách nách mang nguyên một bầy gấu con nữa. Vậy nên nó cứ ngoan ngoãn ở rể đi là thượng sách!

Chỉ cần được sống sung sướng, ở rể cũng chẳng sao! Ở rể thì còn có vợ, chứ không chịu ở rể thì có khi đến vợ cũng mất trắng tay!

Hóa ra đệ là một Tiểu Tứ như vậy sao? Dận Nhưng chấn động toàn tập.

Ngay cả Minh Huyên cũng không ngờ Dận Chân lại có tư tưởng cởi mở, hiện đại đến mức này. Nàng liền hào phóng tuyên bố: "Nếu đã chấp nhận ở rể, vậy thì miễn luôn tiền sính lễ!"

"Hiền Quý phi, 666 với 888 mà ngài vừa nói là bạc ấy hả?" Dận Chân tò mò xác nhận lại.

Minh Huyên gật đầu, đáp như lẽ đương nhiên: "Dĩ nhiên là bạc rồi, ta biết thừa a ca đào đâu ra vàng cơ chứ!"

Câu nói sắc như d.a. o đ.â. m thẳng vào tim!

Dận Chân quay sang nhìn Khang Hi, nói thẳng tuột: "666 lượng bạc, nhi thần cũng không có luôn!"

Khang Hi thấy nhi t. ử cứ nhìn chằm chằm vào mình, nhíu mày hỏi: "Bạc của con đâu hết rồi? Con chẳng phải đang có một cái trang viên riêng sao?"

"Hoàng a mã, ngài đang nói đùa đấy à?" Dận Chân hỏi vặn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!