Chương 129: Ngượng ngùng

Ân uy tịnh thi (vừa đ.ấ. m vừa xoa), Dận Nhưng cảm thấy mình lại học thêm được một chiêu mới.

Còn Minh Huyên thì chỉ cảm thấy đầu óc mình sắp không hoạt động nổi nữa rồi. Nếu bây giờ có cái điện thoại trong tay, nàng nhất định phải lập tức đăng Weibo, up Facebook, quay TikTok để khoe khoang với cả thế giới.

Ngặt nỗi thời này làm gì có mạng xã hội. Việc Minh Huyên cặm cụi vẽ tranh ghi chép lại, hay dùng những câu chữ miêu tả cũng chẳng thể nào diễn tả hết được cõi lòng đang nhảy nhót tưng bừng vì phấn khích của nàng. Nàng chỉ hận không thể cho hậu thế ngàn năm sau đều biết được tiểu gia hỏa nhà nàng rốt cuộc ưu tú đến mức nào!

Dận Nhưng rất thích đứng xem dì vẽ tranh, nhưng mà... nhìn những lời ca tụng bốc đồng cùng những biểu cảm khoa trương thái quá trên bức vẽ, cậu nhóc cảm thấy mình thực sự đỡ không nổi. Dì làm lố quá rồi!

Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh như sao của dì lúc vẽ tranh, Dận Nhưng khẽ hé miệng, định bụng bảo mình đâu có lợi hại đến thế! Nhưng thấy dì vừa vẽ vừa không kìm được mà bật cười khúc khích, cậu nhóc lại thôi, không nỡ lên tiếng cắt ngang niềm vui của nàng.

Khoảng thời gian trước Tết, A Đồ công chúa hồi kinh. Ngoại trừ mấy ngày đầu cơ thể hơi khó ở nên không tiến cung, phần lớn thời gian còn lại bà đều túc trực ở Từ Ninh cung. Có con gái kề cận bầu bạn, Thái hoàng thái hậu căn bản chẳng cần người ngoài tới hầu hạ trước mặt nữa.

A Đồ công chúa vốn không thích giao du trò chuyện với đám phi tần trong cung. Thái hoàng thái hậu thì mỗi ngày đều bận rộn nói cười, đấu võ mồm chí ch. óe với con gái, đến mức số lần đến Phật đường cũng thưa thớt hẳn đi.

Mặc dù Thái hoàng thái hậu có ý muốn tạo điều kiện để Minh Huyên và công chúa kết giao, nhưng nhìn thấy vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của A Đồ công chúa, Minh Huyên cũng rất biết ý mà giữ khoảng cách, không tới quấy rầy.

Còn Hoàng thái hậu thì từ lúc Minh Huyên tiến cung đến nay vẫn luôn giữ thái độ lãnh đạm dửng dưng. Minh Huyên cũng chỉ tặc lưỡi thuận theo số đông, mỗi tháng làm đúng bổn phận đến thỉnh an hai lần, thời gian còn lại thì nước sông không phạm nước giếng, rất ít khi chạm mặt.

Ngoại trừ hai vị đại Phật ấy ra, vị phận của Minh Huyên hiện tại ở hậu cung là cao nhất. Nàng có đi dạo nghênh ngang ngoài đường thì cũng chẳng phải khom lưng cúi đầu hành lễ với bất kỳ kẻ nào.

T. ử Cấm Thành tuy xa hoa tráng lệ, nhưng ở tận sáu năm trời, cảnh đẹp đến mấy nhìn mãi cũng thành quen mắt, chẳng còn gì đặc biệt nữa. Bản thân Minh Huyên cũng không mắc cái chứng thích ra ngoài đi dạo diễu võ giương oai để xem đám người khác quỳ rạp xuống hành lễ với mình.

Thế nên, trong lúc Thái t. ử bận rộn học hành, Minh Huyên càng có thời gian chuyên tâm nghiên cứu cuốn sách nông nghiệp của mình. Những món ngon vật lạ từ Ngự Thiện phòng cứ thế đều đặn thay phiên dâng lên. Lúc rảnh rỗi lại có cung nhân đọc thoại bản cho nghe, hoặc là xách ch. ó đi dạo... Cuộc sống nhỏ nhoi trôi qua vô cùng thư thái, nhàn hạ.

Từ khi trong cung xuất hiện ớt cay, thực đơn của Minh Huyên lại dày cộp thêm mấy chục trang. Nàng còn tỉ mẩn vẽ phác họa lại từng món ăn, ghi chú cẩn thận cách thức chế biến cùng với cảm nhận chi tiết về hương vị, độ ngon.

Nàng tự thấy trình độ hội họa của mình hiện tại cũng rất ra gì và này nọ, dư sức đem đi khoe khoang với thiên hạ.

Nàng thầm nghĩ, nếu sau này Thái t. ử thành công thượng vị, thì chỗ chôn cất của nàng kiểu gì chẳng được sắp xếp cố định ở một lăng tẩm hoàng gia đàng hoàng?

Kể cả sau này không màng đến chuyện bồi táng vàng bạc châu báu, nàng cũng quyết tâm chuẩn bị sẵn cả một cỗ quan tài chất đầy thực đơn nấu ăn, kèm theo đó là cuốn bách khoa toàn thư ghi chép lại trọn vẹn quá trình khôn lớn của Tiểu Thái t.ử.

Nàng muốn "báo thù" xã hội! Để cho đám khảo cổ học đời sau lác mắt!

Nhưng lỡ như Thái t. ử không thành công thì sao? Thì đống tài liệu này cũng là minh chứng rõ ràng nhất cho những ngày tháng nàng từng sống sung sướng hưởng thụ ở thời đại này. Chỉ cần có ghi chép lại, ắt hẳn sẽ có ngày được lưu truyền tới mai sau.

Đương nhiên, Minh Huyên không hề thốt ra cái ý định điên rồ là muốn đem đống sách ấy đi chôn cất cùng mình. Nàng chỉ bảo vẽ ra để sau này cho người đời sau thèm thuồng ghen tị với cuộc sống của nàng mà thôi.

Xuân Ni đứng bên cạnh nghe vậy chỉ biết đưa tay xoa xoa trán. Dù hầu hạ chủ t. ử từ nhỏ, đã quá quen với cái lối tư duy kỳ quái chẳng giống ai của nàng, nhưng mà...

"Làm sao nương nương biết chắc mọi người đều sẽ hâm mộ ngài?" Xuân Ni thực sự không hiểu nổi. Chuyện tương lai xa xôi mù mịt, lo nghĩ nhiều thế để làm gì? Lại nói tương lai ra sao có trời mới biết được, sao chủ t. ử dám chắc nịch là thiên hạ sẽ ghen tị với mình cơ chứ?

Minh Huyên nhướng mày kiêu ngạo, thầm nghĩ trong lòng: Sao lại không biết? Đến chính ta còn đang phát hờn với sự sung sướng của bản thân đây này.

Không lo bị giục lấy chồng, không phải còng lưng gánh khoản vay mua nhà, trong tay có vàng thỏi, trong vườn có gấu trúc, bên cạnh có nhãi con ngoan ngoãn, lại thêm đàn ch. ó nhỏ loanh quanh, tương lai khéo còn sắm thêm cả mèo nữa. Ăn mặc chi tiêu toàn là hàng "limited" đỉnh cấp của hoàng gia!

Quan trọng nhất nhất nhất là... nhãi con do chính tay nàng uốn nắn bồi dưỡng không những sở hữu IQ đỉnh cao mà còn cực kỳ thấu hiểu, hiếu thuận với nàng!

Minh Huyên vừa hoàn thành cuốn truyện tranh Tây Du Ký cho Dận Nhưng, hiện tại nàng đang rục rịch bắt tay vào vẽ tiếp bộ Tam Quốc.

Đây quả thực là một công trình đồ sộ. Vốn dĩ nàng định vẽ Phong Thần Diễn Nghĩa, nhưng ngẫm lại thấy cốt truyện có vẻ không phù hợp với lứa tuổi và thân phận hiện tại của Tiểu Thái t.ử, bèn quyết định chuyển hướng sang truyện lịch sử. Nàng lấy Tam Quốc ra làm bản nháp luyện tay trước, và thế là Dận Nhưng lại bị nàng nhồi thêm một đống việc.

Mỗi ngày, cậu nhóc phải đều đặn qua kể chuyện Tam Quốc cho dì nghe.

Vì dì đưa ra vô vàn yêu cầu khắt khe: Dận Nhưng bắt buộc phải dịch toàn bộ những câu văn ngôn (Hán cổ) khô khan trong Tam Quốc Chí thành ngôn ngữ bạch thoại (bình dân) dễ hiểu, lại còn phải kể với giọng điệu truyền cảm, lôi cuốn.

Dận Nhưng dùng lối văn bạch thoại để kể, thành ra Dận Chân ngồi nghe cũng hiểu được tuốt luốt. Thế là ngày nào cậu nhóc cũng tò tò bám đuôi Thái t. ử ca ca sang đây nghe ké.

Khang Hi nghe phong phanh chuyện này, bèn lén đi tới đứng ngoài cửa dòm ngó. Hắn nhìn thấy Thái t. ử ngồi đàng trước, tay cầm sách dõng dạc diễn giải, Hiền Quý phi ngồi ngay bên cạnh tay cầm b. út thoăn thoắt ghi chép, thi thoảng Dận Chân lại mở miệng xen ngang đặt câu hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!