*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Ngài… ngài nhị vị cũng là muốn cử… khởi sự sao?"
Tin tức liên quan đến Bùi Tụng khiến Tiêu Lệ cũng lưu tâm thêm vài phần, liền nhìn sang Ôn Du.
Hai ngày nay bọn họ lên đường đã cải trang. Tiêu Lệ dán kín nửa gương mặt bằng một bộ râu quai nón rậm rạp, che đi quá nửa dung mạo. Ôn Du thì bó ngực, khoác trên mình bộ y phục xám xịt chằng chịt miếng vá, dứt khoát giả làm một thiếu niên gầy gò. Không những bôi đen mặt mũi, còn điểm thêm vài nốt tàn nhang như mụn trứng cá.
Sau trận phong hàn, cổ họng nàng vẫn chưa hồi phục hẳn. Lại cố ý hạ thấp thanh tuyến, nên nghe qua chẳng khác gì một thiếu niên đang độ vỡ giọng.
Lúc này, sắc mặt nàng chợt trầm xuống, quát hỏi:
"Là kẻ nào ám sát Bùi Tụng? Việc thành hay bại?"
Bàn tay đặt trên đầu gối của Ôn Du thoắt siết chặt.
Quả nhiên đúng như nàng suy đoán, là bộ hạ cũ của phụ vương đã ra tay. Bằng không Bùi Tụng đâu thể đột nhiên lại bắt đầu tàn sát cựu thần Đại Lương như vậy.
Chỉ là… vì sao bọn họ lại đột ngột hành sự cấp tiến đến thế?
Khi chưa nắm chắc phần thắng, lẽ ra nên bảo toàn tính mạng, tích tụ thực lực mới phải.
Ôn Du tâm loạn thần phân, mấy tên lâu la hồi lâu không nghe nàng đáp lời, tim treo lơ lửng, run rẩy cầu xin:
"Tiểu anh hùng, tiểu nhân đã khai hết những gì biết rồi, xin nhị vị tha cho bọn tiểu nhân một con đường sống!"
Ôn Du mải suy tính xem điều gì có thể khiến các trung thần trung với Đại Lương quyết định ra tay, chẳng rảnh bận tâm đến bọn chúng. Liếc thấy bên hông bọn chúng còn đeo dây trói người, nàng quay sang Tiêu Lệ:
"Trước hết bịt miệng, trói lại đã."
Mấy tên lâu la sợ đến hồn xiêu phách lạc, vội vàng khóc lóc van xin.
Tiêu Lệ tuy không rõ dụng ý của nàng, vẫn làm theo.
Ba tên lâu la bị trói chặt, hắn xách vào lùm cây bên đường. Ôn Du thì ngồi xếp bằng dưới một gốc đại thụ cách đó không xa, nhặt một cành khô, vạch vẽ trên mặt đất.
Tiêu Lệ bước tới, thấp giọng hỏi:
"Bùi Tụng bị tập kích, mấy ngày nay chúng ta đi đường, việc tra soát quả thật không còn nghiêm ngặt như trước, hóa ra là vì chuyện này. Nhưng nàng trói mấy tên sơn khấu kia để làm gì?"
Bọn họ cố ý hạ thấp thanh âm, đám lâu la bị vứt trong bụi cây bên kia không nghe thấy.
Ôn Du chỉ vào tấm địa đồ giản lược mình vẽ trên đất:
"Bùi Tụng bị ám sát là chuyện tốt. Tin tức có thể truyền ra ngoài, ắt hẳn cựu thần Đại Lương ở Định Châu đã bỏ không ít công sức. Nếu không, với thế cục chiến sự hiện nay ở Định Châu, vì ổn định quân tâm, hắn nhất định sẽ phong tỏa mọi tin tức."
"Ngụy Kỳ Sơn – Sóc Biên hầu – cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội mãnh công Định Châu này. Nếu quân Ngụy thắng trận, Bùi Tụng vừa mở màn Nam – Bắc chi chiến đã mất một thành, chịu tổn thất nặng nề như vậy, về sau quân tâm tất loạn, thế cục càng bất lợi cho hắn. Bởi thế, dù dùng thủ đoạn gì, hắn cũng phải giữ được Định Châu."
Cành cây trong tay nàng chấm vào vùng đất ghi chữ Hân Châu:
"Trước khi hắn kịp ổn định lại, chúng ta phải nhân tin hắn thụ thương mà khuấy đảo cục diện phía Nam thêm hỗn loạn."
Tiêu Lệ khó hiểu:
"Chuyện này thì liên quan gì đến việc trói mấy tên lâu la kia?"
Ôn Du nhìn hắn một cái, cành cây chuyển sang vùng đất Bình Châu:
"Bình Châu tiếp giáp Đại Lương và Nam Trần, từ lâu đã là nơi trà mã hỗ thị lớn nhất phía Nam. Nói trắng ra, đó là một ổ tiền. Bất cứ thứ gì vận đến đó đều có thể đổi thành bạc. Năm xưa phụ vương nắm quyền trong triều, từng phái tâm phúc lưu nhiệm tại Bình Châu. Đây cũng là mảnh đất Đại Lương cuối cùng ta phải đi qua trước khi đến Nam Trần."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!