Chương 39: Nhẫn Nhịn Đôi Phần

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mấy người không dám lưu lại trong thành quá lâu. Nhân lúc quan binh còn chưa phong tỏa cổng thành, họ thúc ngựa phi nước đại ra ngoài. Chạy liền mấy chục dặm, mới dừng lại nơi một trường đình khuất gió.

Dù đã có áo choàng quấn chặt, Ôn Du vẫn bị gió lạnh kích đến ho sù sụ.

Sầm An nhảy xuống ngựa, hỏi:

"Quý chủ vẫn ổn chứ?"

Người phía sau dường như muốn đưa tay vỗ nhẹ lưng nàng, nhưng chợt phát hiện một cánh tay mình vẫn đang siết chặt bên eo nàng. Ý thức được có phần vượt lễ, hắn khựng lại, cứng nhắc thu tay về, rồi nhảy xuống ngựa, lấy từ bên yên ngựa một túi nước da trâu đưa cho nàng, nói:

"Bên trong là nước nóng, uống một chút, có lẽ sẽ dễ chịu hơn."

Đồng Tước thấy nam tử xa lạ đã cứu bọn họ đưa nước cho Ôn Du, theo bản năng định tìm chiếc bình nước riêng dành cho nàng trên đường chạy trốn. Nhưng sờ bên hông lại chỉ thấy trống không, mới nhớ có lẽ vì lúc trước chạy quá vội, đã bỏ quên trong miếu hoang.

Nàng khẽ động khóe môi, đang định thay Ôn Du từ chối, thì thấy Ôn Du nhận lấy túi nước, khàn giọng nói lời cảm tạ, lại quay sang Sầm An:

"Ta không sao. Đồng Tước trúng một mũi tên ở chân, vết thương của nàng ấy cần xử lý trước."

Đồng Tước vội lắc đầu:

"Ta không sao. Bọn chúng hẳn đã bôi ma phất tán lên đầu tên, giờ chỉ thấy toàn thân tê dại, không cử động được, ngược lại cũng chẳng thấy đau."

Trong lòng nàng lại thầm nghĩ, Ông Chủ có lẽ vì nhớ ơn cứu mạng của đối phương, lại đang lúc tình thế nguy cấp, nên mới không tiện từ chối.

Bọn họ xuất thân giang hồ, không câu nệ tiểu tiết là chuyện thường. Nhưng nàng biết thân phận Ông Chủ tôn quý, tuyệt không dám để nàng ấy như mình.

Thấy Ôn Du không mở nút túi uống nước, nàng càng tin phỏng đoán của mình là đúng, bèn hỏi:

"Vị tráng sĩ này là…"

Sầm An đang kiểm lại dược liệu mang từ Ngõa Thị về, nghe vậy định lên tiếng giới thiệu, thì Ôn Du đã nói trước:

"Là người mình. Trước đây từng có ân với ta."

Tiêu Lệ hướng về phía Đồng Tước ôm quyền, giọng lạnh lẽo:

"Ta là Tiêu Lệ, từng được Chu đại nhân thưởng thức, làm việc trong phủ một thời gian."

Hắn nhắc đến Chu Kính An, nghi ngờ trong lòng Đồng Tước lập tức vơi đi quá nửa. Nàng trên lưng ngựa ôm quyền đáp lễ:

"Ta là Đồng Tước."

Sầm An gom đủ dược liệu, tiếp lời:

"Khi Tiêu huynh đệ vào phủ làm phủ vệ, chúng ta đã theo Quý chủ nam hạ, nên cô nương không nhận ra hắn cũng phải. Nhưng nếu ta nói đến người ngày đó khi giết Hoắc Khôn, một mình cản chân cả một doanh binh của Hoắc Khôn, thì hẳn cô nương còn nhớ."

Đồng Tước lộ vẻ kinh ngạc, lại ôm quyền lần nữa:

"Hóa ra là vị nghĩa sĩ ấy. Ta từng nghe các huynh đệ đi tiếp ứng trở về nhắc tới, ai nấy đều khen Tiêu nghĩa sĩ dũng mãnh phi thường."

Tiêu Lệ chỉ đáp:

"Quá khen."

Vết thương do tên bắn ở chân Đồng Tước cần xử lý ngay. Sầm An đỡ nàng xuống ngựa, đưa về phía trường đình.

Đòng Tước quay đầu nói với Ôn Du:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!