Chương 34: “Hạm Dương tự chui đầu vào lưới ư?”

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Gần đến chính ngọ, xa giá của Ôn Du đến Thông Thành.

Ngoài cửa thành, việc kiểm tra các thương đội ra vào vô cùng nghiêm ngặt. Đoàn xe hơn ba mươi người của Ôn Du xếp cuối hàng, chờ các thương đội phía trước bị tra xét. Một hộ vệ xuất thân trinh sát quân đội đã đi trước dò la tin tức nơi cổng thành.

Chốc lát sau, hắn quay lại, ghé gần xe ngựa của Ôn Du, vừa quan sát động tĩnh xung quanh qua khe cửa sổ, vừa nhỏ giọng nói:

"Quý chủ, quan đạo từ Thông Thành đến Lan Thành vì mưa tuyết nhiều ngày mà sạt lở. Quan phủ địa phương đang phái người khai thông dọn dẹp, e rằng chúng ta phải chờ ở Thông Châu này ít nhất hai ngày. Nhưng tại cổng thành có dán cáo thị chiêu mộ hiền tài, nói sẽ phái người đến Bình Châu phò tá người. Sau khi vào thành, chúng ta có nên tiếp xúc với họ chăng?"

Suốt đường xuôi nam, trời ẩm lạnh, buốt thấu xương. Ôn Du khoác đại cừu trên vai, ôm lò sưởi tay. Nghe vậy, đôi mắt đang khép hờ vẫn không mở, chỉ nói:

"Thương đội bình thường nên làm gì, các ngươi cứ làm nấy. Việc khác chớ để tâm."

Hộ vệ chần chừ:

"Đường nam hạ hiểm trở trùng trùng. Nếu ở Thông Thành có thể tăng thêm nhân thủ, ắt càng bảo hộ quý chủ chu toàn."

Mi dài Ôn Du khẽ nâng, đôi mắt đen tựa ngọc huyền tĩnh lặng lạnh lùng:

"Nếu đây là mồi nhử dụ chúng ta mắc câu thì sao?"

Bài thời văn nàng phê phán Bùi Tụng đã phát ra, mục đích là để thiên hạ biết Ôn thị vẫn còn người, đồng thời triệu tập cựu bộ. Như vậy, khi nàng đến Nam Trần thương nghị mượn binh, phần thắng sẽ thêm một phần.

Nhưng giang sơn đã tan nát đến mức này, còn được bao nhiêu người trung thành với Ôn thị?

Thuở trước phụ vương bị vây ở Phụng Dương, song vẫn chưa phân thắng bại cùng Bùi Tụng. Các nàng lại mang danh hoàng thất, nên quần hùng thiên hạ không dám tùy tiện đứng về phe nào.

Giờ đây, Ôn thị bị tàn sát chỉ còn nàng và Tiểu A Nhân được tẩu tẩu liều mình che chở.

Việc nàng tự bộc lộ hành tung nam hạ, chỉ khiến nhiều châu phủ muốn bắt nàng dâng cho Bùi Tụng làm lễ ra mắt, hoặc mượn nàng hiệu triệu cựu bộ của phụ vương, chen chân vào cục diện tranh thiên hạ.

Người của Bùi Tụng tuy không đuổi kịp nàng, nhưng trước khi đến Bình Châu, nàng tuyệt không dám tùy tiện tin bất cứ châu phủ nào treo cờ "hiệu trung Đại Lương".

Hộ vệ nghe vậy, hổ thẹn nói:

"Quý chủ suy xét chu toàn, là thuộc hạ l* m*ng."

Ôn Du chỉ đáp:

"Đường nam còn dài, mọi sự đều phải cẩn trọng."

Hộ vệ lui xuống.

Ngoài quan đạo xa xa, lại có một đoàn xe khác tiến đến. Nhưng họ không xếp hàng, mà trực tiếp thúc ngựa tới cổng thành, trình cho quan binh trông giữ một văn thư gì đó, rồi đường hoàng vào thành.

Thương đội phía sau bất mãn kêu lên:

"Đó là xe nhà ai? Mọi người đều xếp hàng ở đây, sao họ lại vào thẳng được?"

Có người nhận ra huy hiệu trên xe:

"Nhìn giống xe của Phùng gia Lạc Đô."

Nghe hai chữ "Lạc Đô", Ôn Du không khỏi để tâm thêm vài phần, thầm thấy lạ. Phùng gia Lạc Đô vốn gốc Thái Nguyên, nếu không muốn quy thuận Bùi Tụng thì cũng nên chạy về phương bắc nương nhờ Sóc Biên hầu, sao lại xuôi nam?

Chợt nghe trong đám thương nhân có kẻ hiểu nội tình nói:

"Đâu còn Phùng gia Lạc Đô nữa. Sau khi Bùi Tụng đánh vào Lạc Đô, Lưu gia, Triệu gia, Phùng gia, còn cả phe Ngao đảng trước kia, hễ ai có chút dây mơ rễ má với họ đều bị hắn giết sạch. Những thiên kim tiểu thư, cáo mệnh phu nhân cao quý ấy, đêm trước còn khóc lóc bị lôi vào trướng loạn quân, sáng hôm sau đã bị quấn chiếu ném ra bãi tha ma. Đoàn vừa vào thành kia, ước chừng là nữ nhi Phùng gia năm xưa xuất giá sang Thanh Hà, may không ở Lạc Đô nên thoát một kiếp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!