*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hắn đứng dậy, bước chân hơi phù, song không đến nỗi loạng choạng, xem ra cũng chưa say đến mức không biết trời đất.
Ôn Du nghiêng mình nhường cho hắn một lối đi. Đêm nay gió lớn, tóc mai nàng bị gió đêm thổi rối, một lọn tóc rơi xuống che ngang khóe mắt. Nàng vừa đưa tay định vén lọn tóc ấy đi, chợt cảm thấy trước mặt tối sầm, đầu mũi xộc vào một mùi rượu nồng gắt.
Tim Ôn Du đột nhiên đập mạnh, thân thể đã lùi về sau nửa bước, cả tấm lưng dán chặt lên cánh cửa dựa tường.
Tiêu Lệ một tay chống lên khung cửa. Hắn thân hình cao lớn, chỉ cần hơi cúi đầu đã như vây nàng trong khoảng không chật hẹp ấy, đường nét cằm dưới được ánh lửa phía sau phác họa càng thêm rõ ràng.
Gió đêm thổi phần váy áo của hai người khẽ chạm vào nhau.
Ôn Du toàn thân căng cứng, đôi mắt dù trong bóng tối cũng lộ rõ sự đề phòng cùng sắc bén.
Nhưng Tiêu Lệ chỉ chống cửa để giữ vững thân hình, rồi cúi xuống nhặt then cửa khi nãy Ôn Du làm rơi. Sau khi ngẩng lên, trông thấy nàng như con nhím xù gai, hắn nói:
"Để ta then cửa."
Dứt lời, hắn cầm then cửa lùi lại một bước, sang phía cánh cổng còn lại để khép lại.
Trong lòng bàn tay Ôn Du rịn một tầng mồ hôi mỏng. Nàng vô thức thả chậm nhịp thở, nhưng giữa từng hơi hít vào vẫn phảng phất mùi rượu nhàn nhạt.
Gần như theo bản năng, nàng lùi thêm hai bước rồi mới nói:
"Vậy ta xin vào trước."
Nói xong liền xoay người, bước nhanh vào phòng.
Nàng thu dọn giỏ kim chỉ, định mau chóng trở về phòng mình, thì Tiêu Lệ đã then xong cửa viện, bước vào chính phòng.
Hắn dường như say rồi đau đầu, không để ý đến Ôn Du, một tay day giữa mi tâm, ngả người lên chiếc ghế nằm cạnh hỏa đường. Y phục trên người bị lửa hong qua, băng sương tan chảy thấm thành ẩm ướt, hắn cũng chẳng buồn bận tâm.
Mái tóc lòa xòa trước trán cũng vì tuyết tan mà ẩm nhẹ, khiến khí chất ngạo nghễ lạnh lẽo của hắn bỗng thêm vài phần chật vật như chó nhà có tang.
Ôn Du vốn đã định bưng giỏ kim chỉ vào phòng, thấy vậy không khỏi chần chừ.
Với dung mạo hiện giờ của nàng, tên địa bĩ này hẳn sẽ không nảy sinh ý niệm phi phận gì. Chuyện khi nãy… hẳn chỉ là ngoài ý muốn.
Từ ngày nàng đến nay, hắn vẫn nhường lại gian phòng của mình cho nàng ở. Cứ thế bỏ mặc một kẻ nửa say nửa tỉnh nơi đây, trong lòng Ôn Du cũng khó tránh khỏi áy náy.
Sau thoáng do dự, nàng nhẹ tay đặt giỏ kim chỉ xuống, dùng kìm sắt gạt chiếc giá ba chân thường ngày Tiêu Huệ Nương dùng nấu nướng đặt lên trên đống lửa, rồi đặt ấm trà lên đun nước.
Chờ một ấm nước sôi xong, nàng tìm một chiếc bát gốm rót cho hắn một bát, đặt trên ghế dài cho nguội bớt, tự thấy đã tận tâm tận lực, bèn nói:
"Ta đã nấu nước nóng cho ngài, lát nữa ngài uống một chút."
Nói rồi nàng định bưng giỏ kim chỉ trở vào phòng, người vốn nhắm mắt lại bỗng mở ra, nhìn theo bóng lưng nàng, cất tiếng:
"Nàng biết chữ, phải không?"
Tim Ôn Du khẽ siết lại. Nàng còn đang cân nhắc nên đáp lời thế nào, lại nghe hắn nói tiếp:
"Dưới gầm giường trong phòng nàng có một chiếc rương, trong đó có một quyển sách. Lấy ra đây."
Đây không còn là dò hỏi thử thách, mà đơn thuần là sai nàng làm việc.
Ôn Du nhất thời chưa rõ ý đồ của hắn, liền bưng giỏ kim chỉ vào phòng, theo lời tìm quyển sách kia.
Nói là sách, kỳ thực bìa cũng đã mất từ lâu. Ôn Du lật sơ qua một lượt, phát hiện đó là một quyển diễn nghĩa về các bậc vương hầu tướng lĩnh qua các triều đại. Trang sách cũ kỹ, mực in cũng thô ráp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!