"Tương cô cô…"
"Hửm?"
"Nếu Song Uyển không đồng ý thì người sẽ không đi à?" Hứa Song Uyển nhìn bà.
Vu phu nhân hơi sửng sốt rồi cười rộ lên, bà chẳng sợ làm trưởng bối mà bị mất mặt nên liền nói thẳng, "Tự ta đi khác với cháu muốn ta đi cùng chứ."
Bà giống một con rắn mà dùng gậy đuổi cũng chẳng đi. Năm xưa Hứa lão thái gia có tòng long chi công[1] nên Hứa phủ mới thành danh môn, chứ trước đó ở kinh thành thì Hứa phủ cũng chỉ là hộ nhà nghèo nho nhỏ. Những năm gần đây Hứa lão thái gia coi trọng nhất là sĩ diện; Vu phu nhân biết được không ít chuyện nội bộ Hứa phủ, tính bà tàn nhẫn, nếu động tới bà thì bà cũng dám uy hiếp Hứa phủ.
Mấy năm qua Hứa phủ không thể làm khó dễ bà, cũng chỉ biết thừa dịp mà châm biếm đôi ba câu. Vu phu nhân tuy hung hăng nhưng vẫn là kẻ thông minh, bà chưa chạm tới ranh giới nhẫn nại của Hứa phủ nên Hứa phủ mặc bà bám lấy danh tiếng nhà mẹ đẻ để mưu cầu sự nghiệp cho trượng phu.
Hứa lão thái có bốn thứ nữ. Một người được đưa vào phủ Tĩnh Vương làm quý thiếp, khó sinh mà chết. Một người gả làm kế thất cho tuần phủ Giang Nam, mới treo cổ tự vẫn hai năm trước. Một người gả cho học sinh của Hứa lão thái gia, nhưng vị học sinh này gặp khó khăn, dính líu vào mấy việc bẩn thỉu, cả đời cũng chẳng có hy vọng thăng quan tiến chức; hiện tại đã lâu không hề ghé thăm Hứa phủ. Người cuối cùng có cuộc sống tốt nhất, cũng chính là Vu phu nhân.
Hứa Song Uyển không thích vị cô cô tính tình trơ trẽn này. Không thích, nhưng cũng không đến mức ghét. So với mấy người nhị thẩm thì vị cô cô chỉ muốn giành đồ tốt về nhà mình không phiền phức bằng. Nàng bèn nói, "Vậy cô cô cứ đi."
"Hả? Thật sao?" Thấy Hứa nhị cô nương đồng ý, Vu phu nhân sửng sốt. Bà không nghĩ nàng sẽ chấp thuận mà lại còn thoải mái như vậy.
"Cô cô ra ngoài lấy ghế ngồi chờ…" Bà tử đứng ở cửa thò đầu vào nhìn hai người, ánh mắt không phải đang dò xét, xong rồi lại nhìn ra ngoài. Hứa Song Uyển đã nghe thấy tiếng động, nàng biết lại có người tới đây nhưng không biết là ai. "Lúc đón dâu thì người cứ đi theo sau là được."
"Đa tạ nhị cô nương." Hiện tại Vu phu nhân không đoán được Hứa Song Uyển nghĩ gì nên tranh thủ thời gian đi ra ngoài để lánh mặt trong chốc lát.
Hứa phủ không chào đón bà, khắp nơi đều có người đuổi bà đi. Nếu bà quá lộ liễu mà chủ nhà không khách sáo thì bà sẽ thật sự bị đuổi ra ngoài.
Chỉ đồ đần mới không nắm chặt cơ hội lộ mặt trước những quý nhân mà cả Hứa phủ cũng muốn lấy lòng.
Hứa Song Uyển ngồi ngay ngắn trên ghế. Nàng nhìn ra cửa, trong nháy mắt, từ cửa chính của viện tử liên tiếp truyền đến tiếng người.
Mẫu thân của nàng tới.
Mang theo cả náo nhiệt.
Hứa Tằng thị thức trắng đêm, bận đến nỗi hít thở không thông. Vừa vào khuê phòng của nữ nhi đã thấy nàng cầm bình đồng đang đun lẫn chén trà, mỉm cười nhìn bà, "Mẫu thân tới rồi."
Hứa Tằng thị miễn cưỡng cười với nàng.
"Mời người ngồi." Hứa Song Uyển chờ bà ngồi xuống mới bưng trà qua, "Người uống trà đi."
Hứa Tằng thị cầm chén trà, nhìn lướt qua hạ nhân.
Thấy ánh mắt của bà, hạ nhân trong phòng đều lui xuống.
Hứa Tằng thị đặt chén trà xuống, vuốt vuốt đầu, "Vội quá nên không rảnh ghé thăm con."
"Hài nhi nghe kể người vì lo chuyện của hài nhi mà cả đêm không ngủ."
Hứa Tằng thị nhìn nữ nhi thần sắc trầm tĩnh, kính cẩn đứng im, nhất thời không thốt nên lời.
Bà từng dạy nữ nhi phải hành sự điềm tĩnh, đừng để người ta nhìn thấu tâm tư ở đáy lòng; hạ nhân không nắm thóp được thì mới chẳng dám phạm sai lầm. Đây là bản lĩnh của chủ mẫu trong nhà.
Rốt cuộc trò lại giỏi hơn thầy. Đừng nói tùy tiện tức giận, thậm chí chưa ai thấy nữ nhi này của bà nổi giận. Đến tận ngày hôm nay, bà vẫn không nhìn thấu nữ nhi của mình…
Tâm hai người đã tồn tại một tầng ngăn cách thật dày. Nhưng Song Uyển dù sao cũng do tự tay bà dạy dỗ, Hứa Tằng thị dù biết phải từ bỏ nhưng lòng bà vẫn thấy đau.
Bà bi thương nhìn nữ nhi, "Con không trách nương chứ?"
"Người bận rộn vì con, nữ nhi sao dám trách cứ?" Hứa Song Uyển đẩy chén trà về phía trước, "Người uống ngụm trà đi."
Môi khô nứt thế kia thì e rằng bà chưa hề nghỉ ngơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!