Chương 7: Nàng muốn gả vào nhà hắn để rời hứa phủ

Tuyên Trọng An lại khẽ ho mấy tiếng.

Thấy hắn ho liên tục, Thức Vương thả xuống quân cờ trong tay. Hắn cũng không muốn hỏi nhiều bèn thở dài, "Dừng ở đây thôi, ngươi nghỉ sớm đi."

Thức Vương đứng dậy chuẩn bị về phủ.

Tuyên Trọng An định tiễn hắn thì bị ngăn lại, "Gió lớn, ngươi không cần tiễn."

"Không sao." Tuyên Trọng An để tùy tùng phủ lên người áo lông đen, hắn nhẹ nhàng gật đầu với Thức Vương.

Thức Vương cũng được thị vệ đưa cho áo lông, hắn biết có khuyên thì người kia cũng chẳng nghe nên đành kệ.

Tuyên Trọng An tiễn hắn đến cửa sau.

Cửa sau phủ Thức Vương chỉ cách cửa sau phủ Quy Đức Hầu một con ngõ. Từ cửa sau phủ Quy Đức Hầu, Thức Vương đi mấy bước đã về đến vương phủ của hắn.

Gió không ngừng gào thét trong đêm tối. Tuyên trưởng công tử vẫn đứng ở cửa, hắn nhìn Thức Vương vào phủ, chắp tay vái chào Thức Vương, chờ vương phủ đóng cửa rồi mới quay về.

Mới vừa vào cửa, hạ nhân đang chờ tại cửa đã thấp giọng bẩm báo với hắn, "Trưởng công tử, hầu gia tới."

Tuyên Trọng An gật đầu. Khi vào phòng, hắn thấy phụ thân đang im lặng nhìn chén thuốc bốc hơi nóng ở trên bàn. Hắn tiến lên hành lễ, "Phụ thân."

Quy Đức Hầu Tuyên Hồng Đạo nhìn trưởng tử ngồi xuống cạnh mình, "Mau uống lúc còn nóng."

Tuyên Trọng An bưng chén thuốc, một ngụm hết sạch.

"Mẫu thân con muốn qua nhưng ta không cho. Mai bà ấy sẽ bận lắm, để bà ấy nghỉ ngơi đi. Con cũng nghỉ sớm đi, ngày mai là đón dâu rồi."

Sắc mặt của người ngày mai thành thân tái nhợt, hắn đè xuống cơn ho muốn thoát khỏi cuống họng mà nói, "Người mau về nghỉ ngơi, báo cho mẫu thân biết hài nhi vẫn khỏe."

Tuyên Hồng Đạo vốn định hỏi thêm vài câu nhưng ông biết trưởng tử sau khi đi xuyên đêm từ đất phong của lão Yến Vương về thì nhiều việc bộn bề, lại thêm chuyện thành thân nên hắn đã vô cùng mệt mỏi. Thấy hắn tiều tụy, ông không đành lòng dông dài liền đứng dậy rời đi.

Tuyên Hồng Đạo vừa khuất dạng, hạ nhân đến hầu hạ Tuyên Trọng An đi ngủ. Tuyên Trọng An để họ chuẩn bị nước sôi, xông hơi ra một thân mồ hôi rồi uống thuốc an thần xong mới đi ngủ.

Vậy mà canh năm[1] hắn đã mở mắt ra, hắn ngủ chưa đầy hai canh giờ.

Sáng sớm hôm đó hắn không đi thư phòng như thường lệ. Tùy tùng cầm đèn đuốc màu đỏ theo chân hắn tới viện tử mà sau khi kết hôn hắn sẽ ở cùng thê tử.

Viện tử mới xây, nằm ở phía đông hoa viên của hầu phủ. Hắn đặt tên cho viện là Thấm Viên, tấm bảng cũng do hắn tự viết.

Thời gian qua hắn không ở kinh thành, chỉ mới về cách đây mấy ngày. Vì quá bận rộn nên dù viện tử này là tấm lòng thành hắn dành cho thê tử gả vào phủ nhưng từ lúc hoàn thành đến giờ hắn vẫn chưa ghé xem.

Oo———oOo———oΟ

Sáng hôm ấy, Hứa Song Uyển đã y phục chỉnh tề từ canh ba[2]. Lão quản gia ghé qua lúc trời còn sớm tinh mơ. Hứa Song Uyển gặp lão quản gia, lệnh cho Thải Hà bảo gia đinh mang rương đồ trong phòng nàng đến phòng chứa của hồi môn để khi xuất giá cùng khiêng đi một lượt.

Trong rương của nàng có quà gặp mặt tặng công công bà bà cùng trượng phu, cả đồ của bạn thân nhờ giữ giùm. Nàng không thể đánh mất những món này nên phải cẩn thận chút.

Nàng kiểm kê lại một lần nữa đồ trong rương trước mặt lão quản gia rồi để chúng được khuân ra bên ngoài.

Phòng của nàng được thu dọn sạch sẽ. Nếu có thứ không thể mang thì lão quản gia đã ngăn lại, nếu tất cả đều có thể mang thì kiểm kê trước mặt lão quản gia sẽ khiến hạ nhân chú tâm làm việc, chứ không vứt bừa bãi ra đấy.

Nàng sợ một khi gả đi sẽ chẳng thể quay về rồi có người ỷ vào mấy món đồ để chơi xấu nàng. Cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.

Nhị thẩm và tam thẩm dù mừng rỡ nàng gả vào chỗ xấu nhưng rốt cuộc họ vẫn chả thích nàng. Nhất là tam thẩm. Đây là người hay dùng thủ đoạn đáng khinh, là phu nhân trong phủ nhưng đã làm rất nhiều chuyện lén lút. Hiện giờ chẳng có mấy hạ nhân coi nàng là nhị cô nương chân chính nên nàng phải thận trọng.

Lão quản gia Hứa phủ Bảo Hưng thấy nhị cô nương mới sáng sớm đã phục trang tươm tất ngồi tại phòng khách, bận rộn chuẩn bị trước khi xuất giá. Ông đứng một chỗ, chỉ vâng dạ chứ cũng không nhiều lời.

Ông biết người trong phủ coi nhẹ nhị cô nương nên nàng hiện tại chẳng dám tin ai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!