Hứa Song Uyển khóc, mắt Hứa Tằng thị cũng đỏ hoe, thậm chí nước mắt còn chực chờ rơi xuống. Bà định nói thêm vài lời nhưng bên ngoài chợt truyền đến thanh âm báo lão gia đang tới. Bà cuống quít đứng dậy, lau khóe mắt, sửa sang trang phục xong mới bước đến cạnh cửa.
Hứa Song Uyển cũng đứng lên, lùi bước tới nơi không ai để ý rồi lau khô nước mắt.
Nàng chưa kịp đi thì phụ thân đã tiến vào phòng, nàng cung kính thỉnh an, "Phụ thân."
"Bên ngoài có gió lớn?" Hứa Tằng thị cởi áo choàng cho Hứa Trùng Hành.
"Ừm."
"Để ta kêu hạ nhân pha trà gừng."
Hứa Trùng Hành không đáp lời bà mà nhìn về phía thứ nữ. Thấy nàng cúi đầu im lặng thì ông ta nhíu mày, "Trễ vậy rồi sao còn ở trong phòng mẫu thân?"
"Hài nhi tới trò chuyện với mẫu thân."
"Chuyện gì mà không nói vào ban ngày được?" Hiện tại Hứa Trùng Hành rất chán ghét nàng. Lúc ông ta đến cửa nội viện thì nghe thấy tiếng khóc của nàng, sắp gả tới nơi còn muốn náo loạn chắc?
Thấy giọng điệu phụ thân khó chịu, Hứa Song Uyển không nói nữa.
Hồi còn bé, phụ thân dù chẳng sủng ái song vẫn cư xử tương đối ôn hòa với nàng. Chẳng hiểu sao mấy năm gần đây chuyển biến xấu hơn; mỗi lần gặp nàng thường chả nói được đến hai câu, đôi lúc còn tỏ ra ghét bỏ. Hứa Song Uyển thấy vậy bèn cố gắng làm ông ta vui lòng, nhưng nàng phát hiện càng kính cẩn nghe theo phụ thân thì ông ta càng ghét. Về sau nàng cũng từ bỏ ý định khiến ông ta yêu thích.
Hứa Song Uyển nghĩ khả năng cao nàng bị vứt bỏ bắt nguồn một phần từ việc phụ thân không thích nàng.
"Là ta gọi nó tới." Hứa Tằng thị thấy ông ta khắc nghiệt bèn vội hòa giải, rồi nói với nữ nhi, "Khuya rồi, con mau về đi."
"Vâng."
Hứa Song Uyển hành lễ với hai người xong liền bước về phía cửa.
Vừa đi ra khỏi cửa, nha hoàn còn chưa cài chốt đã nghe phụ thân ở bên trong khó chịu nói, "Sớm không nháo muộn không nháo, còn hai ngày nữa xuất giá thì nháo. Làm vậy cho ai coi? Bà dạy dỗ nó thế nào?"
"Lão gia, vừa rồi Song Đễ gọi muội muội tới để cho thêm tư trang…"
"Hừ, cho thêm tư trang mà còn khóc lóc gì?" Hứa Trùng Hành lạnh lùng bảo, rồi giọng điệu ông ta trở nên ấm áp hơn nhiều, "Song Đễ trở về? Sao nó không ở thêm một lát?"
Cửa hiên đã hạ xuống, Hứa Song Uyển không nghe thấy câu trả lời từ mẫu thân. Nàng xuyên qua bóng đêm để rời khỏi viện tử của bà.
Thải Hà cùng tiểu nha hoàn cầm đèn lồng đứng ven đường đợi nàng.
"Cô nương."
Hứa Song Uyển đưa tay cho nha hoàn đỡ. Bàn tay lạnh như băng của nàng khiến Thải Hà trợn tròn mắt.
Không đợi nàng ấy cất tiếng, cô nương đã lắc đầu nên Thải Hà ngậm miệng lại. Nàng ấy nhìn đám bà tử nha hoàn tiễn cô nương đang đứng ở đằng xa.
Ngay cả người làm lâu năm trong viện của phu nhân cũng chẳng ân cần như xưa nữa. Cái nhà này không còn chốn dung thân cho cô nương của nàng ấy.
Oo———oOo———oΟ
Nhị cô nương Hứa phủ sắp xuất giá song Hứa phủ khá im ắng. Những người thuộc Hứa gia mà biết chân tướng không đến hỗ trợ, Hứa gia mở tiệc cũng mời ít khách; nội người trong nhà đã đủ chuẩn bị, không cần thân thích bên ngoài giúp đỡ.
Hồi mới đính hôn, các tỷ muội tấp nập tới nội viện của Hứa Song Uyển. Bây giờ nàng sắp xuất giá nên ít người lui tới. Nhị cô nương cũng chẳng bận tâm, nàng còn muốn may vá hoàn chỉnh y phục, thu xếp đồ đạc trong viện. Những chuyện vụn vặt này tốn nhiều thời gian nên nếu không phải tiếp khách thì cũng khiến nàng đỡ mệt.
Từ ngày rời khỏi nội viện của mẫu thân, Hứa Song Uyển chưa hề chợp mắt. Nàng suy nghĩ cả đêm, tự biết từ giờ chỉ có thể dựa vào bản thân. Nàng lấy ra hết những món đồ mình quen dùng mà trước đó nàng không định mang theo.
Mấy món đồ này tuy hơi cũ kỹ nhưng mai sau nàng có thể sẽ chẳng quay về thì sao lại không mang theo những thứ đã làm bạn với nàng trong nhiều năm chứ.
Chúng đi theo chủ cũ còn tốt hơn đóng bụi ở Hứa phủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!