Hứa Song Uyển cười yếu ớt với nàng ta rồi tới bên cạnh.
Hứa Song Đễ cười tủm tỉm nhìn nàng ngồi xuống. Nàng ta thầm nghĩ không biết muội muội trầm ổn hay thật sự lạnh lùng mà dưới tình cảnh này vẫn cười được.
Biết đâu nàng cũng nguyện ý gả cho con ma bệnh kia. Phủ Quy Đức Hầu tuy xuống dốc nhưng vị trưởng công tử kia lại sở hữu dung mạo thuộc hàng thượng đẳng; nếu có thích chắc là vì vẻ bề ngoài này.
Hồi trước khi các nàng bàn tán phủ Quy Đức Hầu, muội muội không hề tham gia. Nghĩ đến đây, Hứa Song Đễ cảm thấy đã nắm bắt được tâm tư muội muội, nàng ta càng cười tươi roi rói.
Muốn nàng gả thì nàng gả, không náo loạn cũng chẳng rơi nước mắt, hóa ra vì có người trong lòng.
Yêu thì uống nước cũng no bụng, chỉ hy vọng về sau nàng không hối hận.
Hứa Song Uyển vừa ngồi xuống, Hứa Tằng thị liền nhẹ nhàng hỏi nàng chuẩn bị tới đâu rồi.
Vì chuyện xuất giá của nhị nữ nhi mà những ngày này bà hao tổn tinh thần, thần sắc pha chút mệt mỏi, giọng nói cũng nhỏ hơn. Hứa Song Uyển nhìn bà một cái nhưng khác với trước kia, nàng không đứng sau mẫu thân bóp vai đấm lưng mà chỉ ngắn gọn trả lời là đã chuẩn bị chu đáo.
Hai hôm nữa nàng xuất giá, Long Thúy Viện cũng nên giăng đèn kết hoa. Có điều tới tận hôm nay vẫn chưa thấy ai mang đồ đến. Nàng vốn nghĩ đi nhắc song thấy thần sắc mẫu thân nhợt nhạt thì lại thôi. Sáng mai nàng sẽ để Thải Hà nói với lão quản gia cho người đưa đồ tới.
Lão quản gia là người của tổ phụ, trước giờ mối quan hệ giữa ông ấy với nàng rất tốt, cũng cho nàng chút thể diện. Dù Hứa phủ không muốn một khí tử như nàng thì dựa vào cách làm người của lão quản gia là vẫn sẽ giúp nàng một phen.
Lần này huynh trưởng xảy ra chuyện, tổ phụ cùng phụ thân tranh đấu bên ngoài, mẫu thân ở trong phủ cũng bất ổn. Vì huynh trưởng mà gia sản chung tốn không ít bạc, thêm hôn sự của nàng cũng cần tiêu pha, thành thử Hứa phủ đã chi ra rất nhiều bạc. Nhưng tất cả đều dồn cho đại phòng. Các thẩm thẩm đều là người soi mói, mẫu thân nếu quản lý kém thì có thể phải từ bỏ quyền quản gia, nên bà sao có thể không căng thẳng và tiều tụy?
Tuy nhiên, hiện tại Hứa Song Uyển không có lập trường tháo gỡ khó khăn thay mẫu thân, để tránh phiền toái bà mấy ngày còn lại này.
Hứa Tằng thị không biết suy nghĩ trong lòng nữ nhi, bà hỏi han một chút rồi vui mừng bảo, "Gọi con qua là vì tỷ tỷ tặng con rất nhiều đồ, con nhìn xem."
Hứa Song Đễ mang về kha khá đồ cho Hứa Song Uyển; mười xấp vải tơ lụa thượng đẳng, hai bộ đồ trang sức, và năm trăm lượng bạc.
Hạ nhân lần lượt dâng đồ đến trước mặt Hứa Song Uyển. Hứa Song Uyển đứng dậy hành lễ với tỷ tỷ hai lần, liên tục nói lời cảm tạ. Hứa Song Đễ thấy nàng cung kính khiêm tốn, lại bắt gặp khuôn mặt lạnh băng của tẩu tử, nụ cười trên mặt nàng ta càng chói mắt hơn.
Hứa Tằng thị cũng rất phấn khích. Trưởng nữ cho thêm muội muội không ít tư trang; có thể cầm nhiều đồ về nhà mẹ đẻ như vậy chứng tỏ địa vị chẳng tầm thường ở nhà chồng.
Hứa Tần thị thấy vẻ mặt vui mừng của bà bà, đợi người vừa lui xuống bèn cười một tiếng, "Đây là vải từ tiệm của đại muội muội à?"
Nàng ta nhìn nhị muội muội rồi trào phúng nói tiếp, "Không biết nhị muội muội xuất giá thì mẫu thân cho muội mấy cửa hàng? Ta nhớ hồi đại muội muội xuất giá trong tay nắm giữ hai thôn trang cùng ba cửa hàng, đúng là không gì sánh được."
Một cái cũng không có.
Thứ đáng giá thật sự là thứ có thể đẻ ra tiền thì đều không có. Hứa Song Uyển mơ hồ đoán được tâm tư phụ mẫu nhưng vẫn luôn giữ im lặng. Nàng biết hiện giờ tẩu tử nhắc tới là vì muốn mượn đề tài này để trút giận. Lúc trước gặp tình huống đối chọi gay gắt, nàng thường nói vài lời trung lập để giảng hòa. Nhưng giờ sự tình rơi trên đầu nàng, mà mẫu thân từng bảo rằng mong nàng đừng quá thân cận nhà mẹ đẻ nên nàng không tiện mở lời, chỉ trầm tư cúi đầu.
Thấy thứ nữ hay cười duyên dáng trầm mặc không nói, Hứa Tằng thị cũng biết chẳng thể trông chờ nàng mở miệng bèn nhìn về phía trưởng nữ.
Qủa thật Hứa Song Đễ đúng lúc cất tiếng song lại không phải nói với Hứa Tần thị. Nàng ta cười nhạt với Hứa Du Lương, "Đại ca, hỉ sự của nhị muội muội đã tới, ca ca cũng sắp nhậm chức, ta chờ ngày ca ca tiền đồ phát triển như vũ bão."
"Đa tạ lời chúc phúc của đại muội muội." Hứa Du Lương mới nạp thêm mỹ thiếp nên hơi xấu hổ với Hứa Tần thị, vì vậy thấy thê tử chống đối mẫu thân cũng không mở miệng. Mà tính cách nàng ta bất kham như thế thì sao chiếm được ưu thế từ mẫu thân? Ngược lại, đại muội muội gả tốt, La Kiệt Khang ít ngày nữa sẽ trở thành cận thần của thiên tử; duy trì quan hệ thân mật với đại muội muội mới là quan trọng.
Hắn cười với Hứa Song Đễ, "Vi huynh không bằng muội phu đại nhân, thật hổ thẹn."
Trượng phu vừa chất phác vừa không hiểu phong tình, nhưng vẫn là trưởng tử La gia, lại còn tuổi trẻ tài cao lọt vào mắt xanh của thánh thượng, tiền đồ mai sau không thể đo lường. Hứa Song Đễ sao có thể không kiêu ngạo? Nàng ta mang nhiều đồ về nhà ngoại là để tăng thể diện cho bản thân. Tần thị làm nàng ta mất mặt, nàng ta cũng có biện pháp trị tội, "Chờ đại ca nhậm chức thì mọi chuyện sẽ tốt thôi.
Nói đến đây, không biết đại ca bao giờ có con trai để Hứa phủ chúng ta được song hỉ lâm môn?"
Hứa Song Đễ vừa dứt lời, sắc mặt Hứa Tần thị biến đổi kịch liệt.
Nàng ta gả vào Hứa phủ đã hơn hai năm nhưng bụng vẫn phẳng lì. Đây chính là nguyên nhân mà một năm qua, nàng ta chẳng ngăn được Hứa Du Lương nạp thiếp và ngủ với nha hoàn thông phòng.
Hứa Song Đễ muốn đâm thủng trái tim nàng ta.
Hứa Tần thị hung hăng nhìn Hứa Song Đễ, ánh mắt bén nhọn cứ như muốn rạch nát mặt Hứa Song Đễ. Nhưng Hứa Song Đễ từ nhỏ đã chả sợ ai, chỉ cười hờ hững nhìn tẩu tử. Trong đôi mắt đẹp của nàng ta ẩn hiện màn sương giá rét, không hề yếu thế hơn Hứa Tần thị chút nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!