Chương 4: Người biết lễ đã tốt hơn rất nhiều kẻ khác

Người đâu hết rồi?

Hứa Song Đễ đi hai bước, nha hoàn đang gọi người cũng vội theo. Nàng ta còn chưa bước lên bậc thang thứ nhất đã nghe cửa bên hông kêu cọt kẹt rồi thấy nha hoàn hầu hạ Hứa Song Uyển vội vàng đi ra từ vườn trúc nhỏ ở phía sau.

Vừa thấy đoàn người của đại cô nương, tiểu nha hoàn giật nảy mình. Nàng ấy cuống quít hành lễ, luôn mồm nói xin lỗi đại cô nương và giải thích do không biết đại cô nương ghé thăm nên mới nghênh đón chậm trễ.

Hứa Song Đễ thấy người của muội muội nói liên thanh mà lại chẳng hề nhắc đến muội muội đang ở đâu, lòng thầm nghĩ đúng là đồ ngu đần. Chờ tiếng người càng nói càng nhỏ, nàng ta hất cằm hỏi, "Cô nương của các ngươi đâu?"

Tiểu nha hoàn lúc này mới sợ sệt đáp rằng cô nương đang ở sương phòng phía sau thu xếp đồ đạc. Lần này không đợi tới Hứa Song Đễ lên tiếng, bà tử bên cạnh nàng ta quát nhẹ tiểu nha hoàn, "Còn không mau đi báo cho cô nương các ngươi biết đại cô nương đã tới?"

"Vâng ạ." Tiểu nha hoàn vào Hứa phủ chưa đến nửa năm, là một nha đầu xuất thân nông thôn, tính tình vừa ngốc vừa nhát. Bà tử mới quở trách đã vội vội vàng vàng xoay người đi gọi cô nương của mình.

Đúng là vô tích sự, người bên cạnh muội muội chẳng có chút đắc lực.

"Đại cô nương, ngài vào ngồi chờ ở nhà chính đi." Bà tử đến dìu nàng ta.

Hứa Song Đễ vịn tay bà, đi vài bước trên hành lang liền nhìn trái nhìn phải rồi nói, "Đồ đạc gì mà cần tự thu xếp?"

"Chắc là đồ quan trọng."

Quan trọng? Quan trọng cũng chả đáng phải tự mình đi lo, chẳng lẽ người hầu không có kẻ nào hữu dụng?

Hứa Song Đễ lắc đầu, thản nhiên cười.

Muội muội của nàng ta có lẽ từ nhỏ đã quen bị mẫu thân sai bảo, đường đường là một cô nương lại suốt ngày chạy đông chạy tây. Mấy kẻ ngu muội còn tưởng là nàng hiền lành chứ nào biết mấy việc đó phải do nương tử quản sự làm.

Nhưng trước đây muội muội dựa vào đấy để làm vui lòng mẫu thân nên Hứa Song Đễ cũng không nói nhiều. Muội muội sắp xuất giá thì nàng ta càng chẳng tiện khuyên nhủ.

Hứa Song Uyển quả thật đang kiểm kê đồ đạc ở trong hai gian phòng cũ của tiểu viện. Chỉ còn hai ngày nữa là nàng xuất giá. Mấy ngày nay cũng có vài tỷ muội quen biết cho nàng thêm tư trang. Hôm nay có vị Vương muội muội đã xuất giá mà nàng quen biết cho nàng năm trăm lượng, tẩu tử của nàng ấy là Vương phu nhân cũng cho thêm một nghìn lượng. Vương phủ là người từ nơi khác đến kinh thành làm quan. Hồi họ mới vào kinh không có bạn bè, cũng không rành cấp bậc lễ nghĩa của kinh thành nên khá khó khăn.

Hứa Song Uyển từng âm thầm giúp Vương gia muội muội một việc, lúc ấy cũng đã thu tạ lễ; không ngờ đến phiên nàng xuất giá, cặp chị dâu em chồng này lại đưa nàng đại lễ. Kinh thành thế sự khó lường, trong số những tỷ muội nàng quen biết có người theo người nhà vào kinh, có người vì biến cố mà lại rời khỏi nơi đây, có người khi đi cũng nhờ nàng giữ chút đồ vật. Thời gian qua Hứa Song Uyển sứt đầu mẻ trán nên không nhớ tới chuyện đó. Nhờ người của Vương gia đến tặng đồ nàng mới giật mình nhớ ra bản thân còn giữ đồ của người quen cũ nên chẳng suy nghĩ nhiều mà mang người đi thu thập chúng.  

Tiểu nha hoàn Đào Hoa nghe có tiếng động mới đi kiểm tra thì thấy đại cô nương tới. Nàng ấy chạy đến trước mặt chủ tử, do khẩn trương nên lại thành cà lăm, "Cô…cô nương, đại cô nương đến."

"Đại cô nương đến?" Thải Hà vội nhìn qua cô nương của mình.

Hứa Song Uyển đã thu dọn gần xong, nàng khóa rương nhỏ lại, chìa khóa để vào hầu bao bỏ trong ngực áo. Nàng dặn Thải Hà, "Ngươi xem còn gì có thể mang đi thì thu xếp nốt."

"Cô nương, ta đi cùng ngài."

"Không cần," Hứa Song Uyển đứng dậy, "ngươi kiểm tra rương, thu thập xong hết thì mang tới phòng ta."

"Vâng."

Hứa Song Uyển mang theo hai tiểu nha hoàn trở về. Tiểu viện này tuy có phân trước sau nhưng diện tích không lớn nên đi mấy bước đã tới chỗ ở đằng trước của nàng.

"Tỷ tỷ." Hứa Song Uyển vừa vào liền chào hỏi.

Hứa Song Đễ thấy nàng khoan thai bước đến thì mỉm cười, "Về rồi à."

"Vâng."

"Vật quý giá gì mà muội phải tự mình đi lo?"

"Không phải cái gì đáng giá."

"Muội đấy, sắp xuất giá rồi mà vẫn không chịu ngồi yên." Hứa Song Đễ vừa khẽ lắc đầu vừa nhìn muội muội ngồi xuống ghế cách nàng ta cái bàn nhỏ.

Nàng ta im lặng trong chốc lát rồi nói tiếp, "Nghe tỷ tỷ đi, hai ngày nữa muội thành tức phụ nhà người ta thì sẽ bận bịu lắm, nên giờ hãy nghỉ ngơi một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!