Chương 30: (Vô Đề)

"Sao con lại không nghe?" Âm thanh của Hứa Song Đễ càng ngày càng cao, giọng nói cũng lạnh hơn: "Tổ phụ, tổ mẫu lẫn phụ thân đều yêu thích con, người nhìn xem nó là thứ gì? Gả đi chưa được hai ngày ngay cả phụ mẫu, mọi người đều không nhận mà người còn giúp nó!"

Hứa Tằng thị nhìn nữ nhi nói đến mức gào khóc thành tiếng, dù nàng gào khóc nhưng vẫn mang theo dung mạo ba phần giống Hứa gia.

Không thể phủ nhận, lão thái gia lẫn lão phu nhân, đặc biệt là phụ thân của nàng, từ nhỏ đã rất yêu thương nàng.

Nhưng sao lại không thích thứ nữ dịu dàng nghe lời? Dù người ngoài thích nàng nhưng bọn họ cũng chẳng mấy yêu thích?

Đơn giản là do Song Đễ ở bên cạnh bọn họ nói xấu.

Bà từng nghe lão phu nhân nói, nói bên ngoài Song Uyển chỉ biết nịnh nọt người khác chứ ở nhà thì chẳng tận tâm như vậy —— Song Uyển không tận tâm? Nếu nàng không tận tâm thì dù ai tốt xấu cũng đi hỏi thăm một câu? Cho dù chi thứ hai có đau đầu nhức óc thì nàng cũng sẽ quan tâm, cũng sẽ ở trước mặt các nàng ấy bỏ qua, chớ nói đến lão phu nhân bị bệnh, nếu bà có chút không khoẻ thì Song Uyển là người đầu tiên tự mình hỏi thăm, bưng nước sắc thuốc càng không thiếu.

Dù tiểu nữ nhi làm nhiều hơn nữa thì sao, cũng chẳng ngăn nổi mấy lời nhạo báng.

Sao Hứa Tằng thị không hiểu đại nữ nhi?

Nàng lúc nào cũng muốn tranh cao thấp.

Đến lúc nàng lập gia đình, mấy nhà cửa cao hơn Hứa phủ chưa từng đi Hứa gia nói qua, chỉ nói chờ hai năm nữa Song Uyển đến tuổi thì gả vào nhà các nàng làm con dâu.

Song Uyển mười một, mười hai tuổi đã được người khác nhì nhìn trúng khiến đại tỷ căm ghét.

Đại nữ nhi âm thầm trào phúng với mấy chị em tốt của nó là ánh mắt mấy phu nhân kia quá tệ, càng châm biếm thì càng làm mất đi con đường vào cánh cửa hào môn, mấy cô nương kia quay đầu lập tức bán đứng nàng —— khiến danh tiếng hoàn toàn bị phá huỷ trước mặt mấy vị phu nhân kia, càng chẳng ai muốn lấy con dâu như nàng.

Lúc trước nàng nghĩ mình có thủ đoạn, làm khăn tay trao đổi với các cô nương, quay đầu cũng không quên nói với người trong nhà là muội muội chỉ có thể xưng tỷ muội với mấy cô nương nhà quan chức thấp, là người có kiến thức hạn hẹp lại còn vô tâm.

Ngược lại là nàng ta tốt, giao thiệp với mấy cô nương có bụng dạ giống nàng, quay đầu lại bán đứng mà nàng ta cũng chẳng dám kêu, chỉ có thể trút bực tức lên người muội muội.

Nàng ta tiêu tốn tâm tư muốn trèo cao nhưng người ta nhìn nàng không vừa mắt.

Nàng ta vất vả dùng đồ trang sức kết giao thì mấy cô nương kia lại bán đứng; còn muội muội nàng ta, mặc dù kết liễu thâm cừu với Hầu phủ nhưng nhà người ta không phải nàng thì không cưới.

Lục Bảo Thải Phưởng Quan, kiệu tám người khiêng, nâng nàng vào phủ.

Nàng ta không vào được Đông Cung, còn muội muội gả vào Hầu phủ chưa được mấy ngày đã tới.

Ngoài miệng đại nữ nhi không để ý nhưng trong lòng chẳng lẽ không lưu tâm? Nàng mới về nhà chồng chưa được mấy ngày lại chạy về nhà mẹ đẻ nói xấu, đây chẳng phải đố kị đến phát điên thì là gì?

Bà làm mẫu thân chẳng lẽ còn không hiểu con?

Hứa Tằng thị hiểu hết.

Chẳng qua bà cảm thấy lão gia từ nhỏ đã yêu thương chiều chuộng Song Đễ, chưa chắc sẽ vì điều này mà không thích con nữa.

Bà cũng từng thăm dò, lão gia không thích nghe chuyện liên quan đến thứ nữ; nói trắng ra là để trượng phu cảm thấy bà quá bất công với tiểu nữ nhi, sợ rằng càng khiến ông ghét Song Uyển nên bà cũng không còn lòng dạ nào đi nói.

Bà không nói là giữ mặt mũi cho đại nữ nhi.

Dù sao thì Song Đễ cũng là nữ nhi của bà, cũng là miếng thịt rơi xuống trên người bà.

Bây giờ bà thấy con khóc thì cũng thở dài, cúi đầu xuống: "Con đau khổ ư? Trước kia cũng là do chúng ta không cần nó."

"Có cần hay không nó nói được ư?" Hứa Song Đễ thấy mẫu thân cúi đầu thì trong lòng thoải mái hơn, nhưng giọng nói vẫn không thay đổi: "Phụ thân nói nó chẳng lẽ sai ư? Nếu như nó có tình có nghĩa sao không nhân lúc có năng lực mà giúp đỡ nhà mẹ đẻ, ruột thịt cũng chẳng màng?"

Ngươi có năng lực cũng chẳng giúp ta.

Lần nào trở về cũng chỉ để ý tìm lý do để moi bạc trong tay ta, nếu như ta xin ngươi nói vài câu trước mặt phụ thân ngươi thì không những phải nhét bạc vào tay, còn phải nhỏ giọng yếu đuối trước mặt ngươi, ngươi từng giúp ta điều gì? Chỉ khi ta quản gia có tiền trong tay, nhưng ngươi cũng chưa từng giúp ta bảo vệ vị trí quản gia kia.

Hứa Tằng thị mỉm cười nhìn đại nữ nhi: "Đúng, con nói đúng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!