Không nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt của trưởng tử, Tuyên Trọng An đã xoay người bỏ đi.
Hắn không bỏ được bọn họ. Bọn họ là cốt nhục của hắn, là những đứa con mà thê tử Uyển Cơ yêu thương sinh ra vì hắn. Hắn nhìn bọn chúng được sinh ra, chăm sóc chúng trưởng thành, đứa nào đứa nấy đều là bảo bối trong lòng hắn, chảy huyết mạch của hắn.
Hắn biết tư vị làm cha.
Hắn cũng từng kiến công lập nghiệp, dốc hết hùng tâm tráng chí của mình, không phụ vinh quang của tổ tông, chưa phụ phó thác của tổ phụ lâm chung…
Mà toàn bộ những việc này đều có nàng bên cạnh.
Nàng ở bên hắn nhiều năm như vậy, hắn đã quen thuộc có nàng kề bên.
Nếu không giữ được nàng, vậy thì ở bên cạnh nàng thôi.
Tuyên Trọng An biết thê tử nghĩ như nào, nhìn sau khi nàng gặp lão Dược Vương, giữa hai hàng lông mày không giấu được sự lo lắng. Hắn giả vờ không biết, ngồi bên cạnh nàng xem sử viết sách, nàng không hỏi rõ, hắn liền không mở miệng.
Ngọc Quân lại đây thương lượng với mẫu thân về việc thành hôn của huynh trưởng, thấy mẫu thân nói chuyện hai mắt vẫn luôn dõi theo phụ thân. Thấy thế, đầu tiên nàng không mở miệng, đợi sau một lần bị phụ thân phát hiện mẫu thân nhìn lén, mỉm cười với mẫu thân. Ngọc Quân bật cười vì sắc mặt xấu hổ của mẫu thân, kề sát bên tai lặng lẽ nói với mẫu thân: "Còn chưa nhìn chán à nương?"
Hứa Song Uyển bị con gái trêu cũng không để ý, trái lại mỉm cười gật đầu: "Chưa chán bao giờ."
Trước giờ nàng rất giỏi xem sắc mặt của chồng, dù là nhìn lén hay đánh giá chính diện đều là chuyện rất thú vị.
"Cha cũng hay nhìn lén nương đó."
Nàng không thể nói với con gái rằng sau này nàng không còn nữa, phải thay nàng chăm sóc phụ thân thật tốt, càng không tiện nói rằng sau này nàng không còn, phụ thân cũng sẽ thay mẫu thân nhìn con gái của bọn họ xuất giá…
Ý của trượng phu quá rõ, còn thiếu nước chọc thủng tầng cuối cùng nói toạc ra. Hứa Song Uyển chỉ lo nói toạc thì chuyện sẽ không có đường lui nên càng im lặng không nhắc đến.
"Ngài chính là quá chiều cha, cả nhà chúng ta đều theo ngài thuận theo cha. Ngài xem, ngay cả Ninh Ninh cha còn chẳng tha, Ninh Ninh còn chưa lớn mà cha đã cả ngày đuổi đệ ấy, làm Ninh Ninh lo đến mức…" Ngọc Quân cố ý cáo trạng.
"Vậy con có lo không?" Trước một tuổi, Ngọc Quân còn được bọn họ giữ lại trong phòng. Sau một tuổi, con gái liền bị cha đuổi đến phòng bên cạnh để Thái Hà và nha hoàn bà tử chăm sóc.
"Từng lo ạ…" Ngọc Quân lôi đệ đệ ra nói, không muốn nói đến mừng, do dự không nói nốt vế sau.
Từng lo, nhưng cha yêu thương nàng, nàng đã nhanh chóng buông bỏ.
"Vậy con có trách ông ấy không?"
"Không trách." Ngọc Quân lắc đầu.
Hứa Song Uyển yêu thương nhìn con gái hiểu chuyện, đau lòng vì con gái bảo bối luôn nghĩ cho cha mẹ.
Vọng Khang Thi Ninh còn có thể càn quấy giải toả khó chịu trong lòng, chỉ có con gái kiên nhẫn thay nàng chăm lo Hầu phủ, chăm sóc phụ thân, chăm sóc mẫu thân. Hai năm nay quả thực vất vả cho con.
"Đừng trách hắn, cha con…" Thật ra hắn cũng có chỗ khó khăn. Một đại nam nhân cõng gia tộc trên lưng, chỉ vì nàng đối xử tốt với hắn một chút, dù bị người lên án cũng phải cắn răng giúp đỡ nàng, muốn gánh vác thay nàng một chút. Nếu như không phải nàng không nỡ thì hắn đã mệt chết rồi.
Nghĩ tới đây, Hứa Song Uyển không nói tiếp, nhưng nàng thoải mái trước sự chấp niệm không giống bình thường của trượng phu.
Trước đó, nàng với hắn còn xa cách, đối xử với hắn chẳng chân thành được như bây giờ, mãi đến ngày tháng hai người bọn họ đoàn kết. Hắn đối xử với nàng tốt bao nhiêu thì nàng liền thương hắn bấy nhiêu. Nàng thương hắn mới một chút thì hắn liền ở bên cạnh nàng không rời, hắn cứ như vậy thì sao nàng nỡ để hắn chịu khổ? Vì thế mọi chuyện đều muốn đứng trước hắn, muốn gánh vác thay hắn một chút.
Bọn họ đầu gối má kề, sưởi ấm cho nhau không chỉ về thể xác, mà còn cả tâm hồn và trái tim.
Nàng đi rồi, chắc hẳn sẽ lấy và mang đi những gì hắn để lại trên người? Hắn không thể hoàn chỉnh thì cớ sao không sợ? Đây đều là những bằng chứng trong những năm bọn họ sống nương tựa vào nhau và yêu nhau sâu đậm.
"Đừng trách cha con, nhé?" Cuối cùng, Hứa Song Uyển chỉ có thể nói với con gái một câu như vậy.
"Vâng." Ngọc Quân muốn khóc, nhưng cố nhịn.
Sao nàng có thể trách chứ? Trách phụ thân quá thâm tình với mẫu thân, trong mắt chỉ có mẫu thân? Làm sao có thể trách chứ, thân thể phụ thân không khoẻ, khó chịu cả ngày lẫn đêm, người chăm sóc và an ủi đều là mẫu thân. Lúc phụ thân gặp chuyện, chỉ có mẫu thân không màng sống chết chắn trước mặt, hận không thể lấy thân mình ra thay. Mẫu thân vì phụ thân, sinh bệnh đến giai đoạn cuối, khổ sở sống giãy dụa qua ngày cũng phải bên phụ thân thêm một ngày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!