Vọng Khang mời lão Dược Vương đến nhà. Vừa vào phủ, hắn đã thấy phụ thân cười như không cười liếc nhìn mình, Hầu phủ trưởng công tử xấu hổ sờ mũi.
Hiểu con ai bằng cha, phụ thân hắn không rõ suy nghĩ trong lòng hắn mới là lạ.
Nhưng không thể nói ra mấy lời này, Vọng Khang càng phải giấu mẫu thân. Hắn vẫn đối xử với cha như bình thường, không nhắc đến mấy lời kiêng kỵ trong tương lai.
Vọng Khang cũng biết suy nghĩ của mẫu thân. Ba huynh muội bọn họ rất gần gũi với phụ thân. Hiện giờ Ngọc Quân chưa cập kê, chưa định ra việc thành hôn, Thi Ninh còn nhỏ, nương muốn phụ thân không yên tâm về bọn họ.
Mẫu thân là người chu đáo. Nương tự biết sức khoẻ không tốt nên giao Thi Ninh cho phụ thân chăm sóc, nghĩ rằng phụ thân thương con út, tất nhiên sẽ không coi nhẹ sống chết, đến lúc đó dù đau lòng cũng sẽ cố gắng gượng.
Nhưng giống như phụ thân hiểu con cái, đứa con được một tay phụ thân dạy dỗ từ nhỏ sao không hiểu tâm tư của cha? Mẫu thân giao Thi Ninh cho phụ thân, phụ thân liền giao con út giao cho Cảnh Ngự sử dưới gối không con, tính cách ngay thẳng. Lại còn có người huynh trưởng và Ngự sử xem Thi Ninh như một nửa con trai, sau này Thi Ninh sao có thể không ai dạy dỗ? Còn về Ngọc Quân, muội ấy đã sớm được mẫu thân dạy dỗ có thể một mình đảm đương một phương.
Phụ thân thương con gái, nhưng ông ấy đã để muội muội lo liệu công việc và sớm thay mặt Hầu phủ bọn họ ra ngoài giao tiếp. Có thể nhìn ra phụ thân đã buông tay muội muội, còn Vọng Khang từ nhỏ đã được phụ thân thả ra ngoài tiếp nối Hầu phủ. Hiện giờ, một nửa công việc của Hầu phủ đã ở trong tay hắn, hắn đã sớm thay phụ thân làm việc.
Phụ thân đã sớm lo liệu cho ba đứa bọn họ, chỉ có mẫu thân còn bị phụ thân lừa. Nàng nghĩ rằng hắn bảo vệ nàng chỉ là muốn ở cùng nàng thêm một khoảng thời gian, nhát gan sợ sệt chờ đám con cái bọn họ kéo phụ thân ở lại. Vọng Khang nào dám nói thật với mẫu thân, nên mới mời lão Dược Vương đến. Một là để cứu mẫu thân, hai là muốn phụ thân nể tình lão Dược Vương đức cao vọng trọng, lại là ân nhân của hắn để hắn có thể quý trọng và bảo trọng bản thân.
Phụ thân mới chỉ bốn mươi, đang vào thời điểm tráng niên, là một vị quan chính trực. Nói hắn có lòng muốn chết, đừng nói mẫu thân không tin, ngay cả bách quan trong triều có ai tin đâu? Đến lão Dược Vương cũng cảm thấy rất ngạc nhiên.
Vọng Khang không thể nói với người ngoài về suy nghĩ của mình, chỉ vội vàng mời lão Dược Vương tới, đó là hành động sau khi suy nghĩ cẩn thận.
Đến khi gặp mẫu thân, thấy nàng cứ mãi lắc đầu, Vọng Khang quỳ ngồi xổm trước mặt nàng cười hì hì nói: "Con lại càn quấy làm nương giận ạ? Mấy ngày nay con không ở nhà, có nhớ con không?"
Hứa Song Uyển bị hắn lôi kéo tay đánh vào mặt, nàng không nhịn được cười, chỉ đành nói: "Lớn rồi còn nghịch ngợm."
"Lão đầu kia đến nghỉ ngơi trong Bách Thảo Viên rồi, ngày mai sẽ đến khám cho mẫu thân. Đêm nay nương nghỉ ngơi sớm chút, cố gắng dưỡng sức, ngày mai tỉnh lại sẽ phải uống thuốc đắng rồi." Vọng Khang vừa nói vừa nắm tay mẫu thân gầy khô như que củi.
Hứa Song Uyển gật gù nhìn hắn, khẽ nói: "Mấy ngày nay con không ở nhà, cha con chỉ mải ở đây không quan tâm đ ến đệ đệ con. Sáng mai con qua đây với nương một lúc, để cha con dạy dỗ Thi Ninh đọc sách."
"Ngay cả con trai út mà ông ấy còn mặc kệ không thích, chẳng lẽ còn dựa vào việc ngài sinh cho ông ấy đứa con út mà ông ấy sẽ thích chắc?" Vọng Khang hừ một tiếng.
Hứa Song Uyển bị trưởng tử không giữ mồm miệng, coi trời bằng vung chọc cho hai mắt cười cong cong, dẫn đến ho khù khụ.
Sau khi trưởng tử rời đi, nàng thở dài, nuốt nỗi lo lắng vào bụng.
Gần đây, nàng hay thường cười nói với hắn về cảnh tượng mong muốn về tương lai của mấy đứa con, chỉ chờ ngày tắt thở giao con lại cho hắn, để con cái kéo chân hắn. Sau khi nàng rời đi, hắn vì mấy đứa con yêu thương sẽ ngừng đau lòng, xem Vọng Khang lập nghiệp sinh con, tiễn Ngọc Quân xuất giá, nuôi nấng con út của bọn họ trưởng thành.
Nhưng hắn quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức dù Thi Ninh bị thương, hắn cũng không ôm con vào ngực dỗ dành như trước mà để Thi Ninh tự mình ngây ra, cũng không cho con đến sống chung cùng bọn họ.
Đó là con út của bọn họ, đứa con hắn cho phép bò lên người hắn chơi đùa.
Mấy ngày nay, Hứa Song Uyển không yên lòng, cứ cảm giác có chỗ không ổn, mãi đến khi lão Dược Vươgn được Vọng Khang mạnh mẽ mời vào kinh thì nàng mới cảm thấy vui mừng đôi chút.
Nếu như trên đời này còn có người có thể khuyên nhủ trượng phu, ngoại trừ Bảo Lạc thì cũng chỉ còn bạn thâm giao của trượng phu là lão Dược Vương.
Sáng sớm ngày mai, lão Dược Vương tỉnh giấc vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Quy Đức Hầu đang đứng trong viện ngẩng mặt lên nhìn trời.
Tuyên Trọng An đang nhìn chim chóc bay lượn hót vang, nghe thấy tiếng ho khan thì quay đầu nhìn thấy lão Dược Vương, mở miệng cười nói: "Hôm qua lão tiền bối ngủ có ngon giấc không?"
Hắn đi về phía lão Dược Vương.
Lão Dược Vương xoa chòm râu bạc trắng, nhìn Tuyên tướng đang đi về phía mình.
Tuyên tướng khoác áo choàng bồng bềnh trong gió nhẹ sáng ban mai, phong thái lão tiên nhân giống Tuyên trưởng công tử năm đó. Tuyên Hầu gia đến tuổi trung niên, trên người không có nhiều tạp chất, tuấn tú cao quý, lạnh nhạt giống như mây trên cao, người thường không thể chạm tới.
Tiểu cô nương năm đó mấy lần gặp mặt, lão đều nhờ nàng phải chăm sóc trượng phu nàng thật tốt đều cười không nói, chỉ có một lần nói với lão: "Xin lão nhân gia yên tâm, chàng là trượng phu thiếp thân."
Lúc đó, lão Dược Vương chỉ coi lời nói của nàng là lời khách sáo, nhưng…
Nếu như đây là lời khách sáo thì trên đời này chẳng có lời hứa nào đáng tin nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!