Vọng Khang tìm con dâu cho phu thê Quy Đức Hầu là một nữ nhi trong gia tộc họ Tôn đã suy tàn trong kinh thành. Trước đây, gia tộc này đã bắt đầu xuống dốc thời tiên đế, đến khi Bảo Lạc Hoàng lên ngôi, gia tộc dần dần có chút khởi sắc, nhưng gia chủ bệnh tật đầy mình, mang theo một bụng tài hoa qua đời vào tuổi ba mươi. Phu nhân một thân quả phụ gắng gượng nuôi lớn một trai một gái, người Vọng Khang vừa ý chính là trưởng nữ nhà họ.
Kể về Tôn gia trước kia, tổ tiên và lão tổ tông lập phủ Quy Đức Hầu đều là công thần khai quốc, theo tiên đế lập công lao hiển hách cho Đại Vi, sau đó cũng thuộc tầng lớp quý tộc. Chỉ là năm tháng suy tàn đã lâu, so sánh với phủ Quy Đức Hầu như mặt trời ban trưa, nghiễm nhiên chênh lệch một trời một vực.
Thành hôn với phủ Quy Đức Hầu, Tôn gia đương nhiên hoàn toàn tán thành, chỉ chờ ngày Hầu phủ đưa bái thiếp qua.
Hứa Song Uyển biết được từ chỗ Thái Hà rằng lần này binh sĩ Tôn gia theo Vọng Khang đến Dược Vương Cốc, không nhịn được mà thốt ra một câu hồ đồ.
Nhánh này của Tôn gia chỉ có một nam tử độc đinh. Nếu không may xảy ra chuyện thì Hầu phủ chẳng thể giao phó với Tôn gia.
"Xưa nay Tôn Lập Đạt đều chạy theo Vọng Khang, đi cũng là hắn tự nguyện đi theo. Nàng không cần lo lắng, Vọng Khang làm việc tự có cách riêng, không phạm sai lầm." Tuân Lâm đã tiếp nhận Đại lý tự, Tuyên Trọng An giao công vụ của triều đình vào tay thuộc hạ, để mặc đệ tử chém giết trong triều, còn mình thì trở về Hầu phủ làm một Hầu gia nhàn tản. Hằng ngày ngoại trừ ở bên cạnh Hầu phủ nhân ngủ và trò chuyện thì chỉ đi ra trước gặp khách.
Thái Hà tố cáo với chủ nhân, hắn vừa mở miệng an ủi nàng vừa liếc nhìn Thái Hà.
Thái Hà cúi đầu đứng bên cạnh, giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Hầu gia.
Nàng đã theo cô nương cả đời, chưa từng giấu giếm khi cô nương hỏi đến.
Tuyên Trọng An không tính toán với một nô bộc. Xưa nay chuyện trong phủ hắn đều giao vào tay nàng, nô bộc cũng vậy. Mặc dù đánh hay giết cũng phải hỏi qua ý nàng, đương nhiên nàng sẽ không cho phép hắn tuỳ ý trừng phạt người bên cạnh nàng. Lâu dần, Tuyên Trọng An đều coi những người xung quanh nàng như không khí, chỉ cần đều đàng hoàng thì hắn sẽ chẳng bận tâm đ ến các nàng.
Thái Hà to gan, nhưng nàng ấy là người lâu năm, Tuyên Trọng An có lòng so đo cũng sợ nàng đau đầu nên thẳng thắn chẳng thèm tính toán. Hắn thu hồi tầm mắt, nói tiếp: "Nàng không phải nói tuỳ nó à, giờ lại quản thúc, nàng đúng là người lo bò trắng răng."
"Ầy, thiếp lại nhiều chuyện rồi?" Hứa Song Uyển ngạc nhiên, kéo tay áo hắn, nắm tay hắn đặt lên người.
"Đúng vậy." Nghe thê tử dịu dàng giả vờ cảm thán, Tuyên Trọng An đả xà thượng côn.
Hứa Song Uyển lườm hắn, khẽ cười, dừng một chút lại thầm thì: "Vậy thiếp phải sửa thôi, nói một đằng nghĩ một nẻo thật không tốt."
"Nàng tự biết là được." Tuyên Hầu gia ừ hử.
Hứa Song Uyển nghĩ nghĩ rồi hỏi chuyện về Thi Ninh: "Sao sáng nay tiểu nhi tử nhà chúng ta không sang đây thăm thiếp nhỉ?"
"Ta hỏi nó hai câu, nó không trả lời được nên thở phì phò đi rồi."
"Chàng lại bắt nạt con?"
"Sao không được? Ta là cha nó đấy."
"Vậy chàng làm khó con chính là bắt nạt con rồi."
"Nàng đau lòng à?"
Đôi mắt Hứa Song Uyển tràn ngập ý cười, nhìn phụ thân Tuyên Thi Ninh đang thở hổn hển. Dáng vẻ hai người này tức giận giống nhau như đúc! Nàng thường xuyên nghi ngờ có phải hồi nhỏ Thi Ninh nhìn dáng vẻ phụ thân giả vờ tức giận nhiều lần nên mới học được dáng vẻ thở phì phò tức giận này không.
"Cũng không phải, đau lòng chàng hơn."
"Ừ." Này mới được, Tuyên Trọng An hài lòng đáp.
Nói chưa được hai câu, thê tử lại nhắm mắt ngủ thiếp đi. Tuyên Trọng An chờ nàng ngủ say mới cẩn thận từng li từng tí đẩy nàng dựa vào lồ ng ngực hắn, rũ mắt ngửi hương thơm trên người nàng.
Hắn ít khi rảnh rỗi bình yên ngồi cạnh nàng, dù là ở nhà nghỉ ngơi ngủ nướng cũng là nàng ở bên hắn nhiều hơn. Trước đây, hắn cho rằng việc nàng làm bạn bên cạnh là điều hiển nhiên, không biết suy nghĩ của nàng bình yên ở cạnh hắn.
Hiện giờ hắn mới hiểu ra một điều, hóa ra chỉ cần ở bên cạnh người mình yêu thì sẽ chẳng hề ngồi nhàm chán đợi trò chuyện. Cho dù chỉ nhìn khuôn mặt ngủ say của nàng, lòng hắn đã cảm thấy bình yên.
Chiều hôm đó, Hứa Song Uyển tỉnh lại nhìn thấy trượng phu ở bên cạnh, nàng không hỏi vì sao hắn không lên triều. Sau khi hắn đút cho nàng ăn xong, lúc hắn lau miệng cho nàng thì nàng chợt nói với hắn: "Cứ chọn ngày mười tám tháng sáu đi."
Tuyên Trọng An vẫn giữ vẻ mặt giống mấy lần trước, giả vờ không nghe thấy.
"Thiếp liều mạng, cố gắng còn có thể gắng gượng đến ngày ấy. Vọng Khang muốn thiếp nhìn con thành thân, thiếp không đành lòng phụ tấm lòng thành của đứa nhỏ này." Hứa Song Uyển nhìn hắn: "Vẫn còn mấy tháng mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!