"Huynh trưởng."
"Vào thôi," Tuyên Trọng An khoác lưng Bảo Lạc, dẫn hắn đi vào trong: "Cố gắng trò chuyện với nàng."
Nói đến đây, Tuyên Trọng An dừng bước, bình tĩnh nhìn Bảo Lạc: "Đồng ý với nàng, sau này ngài sẽ trông chừng ta."
Bảo Lạc đưa tay che mắt, chẳng thể thốt nên lời.
Tuyên Trọng An chờ hắn bình tĩnh lại rồi mới dẫn hắn vào. Lúc bước vào ngưỡng cửa, Bảo Lạc chợt hỏi: "Huynh trưởng, huynh sẽ nghe trẫm, hay là?"
Tuyên Trọng An mỉm cười, lần này bước chân của hắn không dừng, khẽ bước vào cửa.
Hứa Song Uyển đã nghe hàng trăm ngàn lần tiếng bước chân của hắn. Bước đi nhẹ nhàng hay nặng nề nàng đều có thể nghe ra là hắn trở về. Vừa nghe thấy hắn trở về, nàng nhìn về phía cửa tròn, dõi mắt theo hắn.
"Thừa tướng." Hoàng hậu đứng dậy, trở về vị trí cũ.
Tuyên Trọng An ngồi xuống ở bên kia, nói với Hứa Song Uyển: "Chúng ta xem lại ngày tháng, cũng nghe ý của Vọng Khang, thương lượng thêm hai ngày nữa."
Hứa Song Uyển tựa đầu vào vai hắn, cười gật đầu.
Theo hắn một lúc đi, chỉ cần trong lòng hắn thoải mái chút.
Bọn họ không nói thêm nhiều. Không lâu sau, quản gia đến mời Hầu gia có việc xin chỉ thị, Tuyên Trọng An đi ra ngoài, để lại Đế Hậu ở trong phòng với Hứa Song Uyển. Sau khi hắn đi, Hứa Song Uyển chớp chớp mắt, Bảo Lạc đối diện với tầm mắt của nàng bỗng bật cười.
"Đa tạ các ngài đến thăm ta," Có thể đây là lần cuối cùng trong đời nàng gặp đôi phu thê này, Hứa Song Uyển nhìn Bảo Lạc nhớ lại năm xưa, đôi mắt ôn nhu: "Bảo Lạc, đa tạ đệ mấy năm nay vẫn một lòng chân thành với nghĩa huynh, không có đệ che chở thì nghĩa huynh sẽ chẳng thuận lợi như vậy…"
Bảo Lạc miễn cưỡng cười nói: "Làm gì có, là nghĩa huynh giúp đệ mới đúng."
Hứa Song Uyển lắc đầu: "Là đệ có lòng bảo vệ mới có huynh đệ hai người hôm nay."
Nếu không dựa vào tính nết và tâm tư của phu quân nàng thì vị quan vương nào cũng nghi kỵ nhiều hơn là trao trọng trách.
Bảo Lạc che mắt lại. Hắn không cười nổi, khó nén đau lòng: "Tẩu tử, không phải ta muốn khuyên ngài, nhưng hai người đã vượt qua bao khó khăn, không thể mới bắt đầu những ngày lành tháng tốt thì…"
Bảo Lạc biết nói tiếp cũng là làm khó nàng. Hắn cúi đầu che mắt lại, lấy lòng bàn tay ngăn nước mắt.
Nghe tiếng nghẹn ngào của Hoàng đế, Hứa Song Uyển nhắm mắt lại.
Nàng cũng muốn.
Nhưng, chỉ có thể như vậy.
"Em dâu, vỗ lưng cho thánh thượng.." Hứa Song Uyển mở mắt ra cười nói một câu, sau khi Bảo Lạc đứng thẳng lên, nàng lại ho khan vài tiếng. Bảo Lạc và Hoàng hậu vội vã ngồi xuống giúp nàng thở đều. Hơi thở bắt đầu đều đặn, Bảo Lạc mới rút tay cách xa cánh tay nàng, Hứa Song Uyển cười nhìn hắn.
"Tẩu tử." Bảo Lạc gọi nàng.
"Bảo Lạc, huynh trưởng ngài, sau này phải nhờ cậy ngài…" Hứa Song Uyển cười nói nhìn hắn, lúc này, trong mắt nàng lấp loé nước mắt.
"Ầy." Bảo Lạc xoay đầu, không dám nhìn thẳng vào nàng.
"Phiền ngài giúp ta trông chừng chàng ấy, thay ta chăm sóc huynh ấy chút, ta, ta…" Hứa Song Uyển nói đến đây thì vẻ mặt lộ ra vẻ hốt hoảng.
Hôm nay nàng nói nhiều quá rồi, hơi mệt.
Nàng nghĩ thầm nhất định phải ngăn cản hắn, đừng để hắn đau lòng quá mức, không nên để hắn cứ mãi nhớ tới nàng…
Nhưng nàng chẳng thể thốt nên lời.
Sao có thể không nhớ chứ? Ngay đến nàng có những ngày tỉnh táo, trong mơ đều là những tháng ngày sống cùng hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!