Chương 181: Nếu như nàng rời đi hắn sẽ chẳng còn gì cả

"Đã chọn được ngày tốt cho Vọng Khang rồi à?" Bảo Lạc lại hỏi.

"Còn đang chọn, muốn chọn một ngày tốt sớm chút." Hứa Song Uyển cười nói.

Hầu gia nhà nàng còn định chọn sau, nhưng nàng muốn cố gắng chọn trước.

Hắn có ý riêng, nhưng nàng sợ mình không đợi được đến ngày đó.

Vọng Khang tự chọn thê tử. Con muốn người làm mẹ là nàng chủ trì việc thành hôn, vì thế nàng không muốn xảy ra việc ngoài ý muốn, cố gắng chọn sớm một chút thì sẽ không có việc ngoài ý muốn.

Hầu gia ngốc nhà nàng còn không chịu thua, Hứa Song Uyển hơi đau lòng, nhưng lần này nàng quả thực không dám đồng ý bên hắn dài lâu. Nàng không muốn lừa hắn.

"Trước tháng sáu, bảy không có ngày tốt, sau tháng tám thì có." Lúc này, Tuyên Trọng An ở bên cạnh chợt lên tiếng.

"Tháng tám à…" Bảo Lạc lẩm bẩm, hắn khẽ cười nhìn tẩu tử, không nói tiếp.

Hoàng hậu đứng cạnh rũ mắt, nhìn về phía bàn tay nghĩa tẩu vừa nắm tay mình. Tay nàng ấy trắng như ngọc, trắng như trong suốt, có thể nhìn rõ gân xanh gồ ghề, như thể sắp nhảy ra khỏi mu bàn tay.

Không cần thái y hay đại phu đến báo thì Hoàng hậu cũng biết nàng ấy chẳng còn bao lâu.

Nàng ấy không chờ được đến tháng tám.

Hoàng hậu hiểu Tuyên tướng nghĩa huynh muốn níu giữ lòng của thê tử, nhưng…

"Ta thấy tháng sáu cũng có ngày được," Lúc này, Hoàng hậu đã mở miệng, cười nói với Hầu phu nhân: "Là ngày tốt để cưới gả."

Cố chấp ở lại quá đau khổ. Nàng ấy đã vất vả cả đời, đã vì Hầu gia, vì toà Hầu phủ này chịu đựng bao nhiêu năm, cứ để nàng yên tâm ra đi thôi.

"Là ngày mười tháng sáu à?" Nghe Hoàng hậu nói, Hứa Song Uyển bỗng cảm thấy phấn chấn, hai mắt sáng hơn hai phần.

"Đúng vậy, tẩu tử cũng nhìn trúng ngày này?"

"Vậy hai ta giống nhau rồi." Hứa Song Uyển gật đầu, lại quay đầu nói với trượng phu: "Chúng ta chọn ngày này nhé?"

"Để xem ý kiến của nhà gái sao đã." Vẻ mặt Tuyên Hầu gia lạnh nhạt, đáp hờ hững.

Hắn vẫn không muốn, Hứa Song Uyển thở dài trong lòng, không nỡ nói hắn.

Nàng đâu nỡ nói hắn?

"Vậy để xem sau…"

"Trẫm thấy ngày mười tháng sáu được đấy," Hứa Song Uyển vừa dứt lời, Bảo Lạc liền mở miệng. Hắn lộ vẻ mặt nghiêm túc nhìn nghĩa huynh: "Trẫm cảm thấy ngày mười tháng sau là ngày tốt, ngày ấy trẫm còn sai Khâm thiên giám xem qua, còn định chọn làm ngày tế trời."

"Không phải ngài không chọn ngày này à?" Tuyên Trọng An cắt đứt lời hắn nói.

"Trẫm không chọn ngày này là vì trẫm đẩy việc tuần tra từ tháng bảy đến tháng mười, Thừa tướng không biết à?" Bảo Lạc nhìn hắn.

Hắn không biết chắc? Hắn không biết nguyên nhân đẩy việc tuần tra từ tháng bảy lên tháng mười chắc? Cũng bởi vì hắn không muốn làm nữa, muốn đẩy đệ tử trẻ tuổi tới nhận vị trí Thừa tướng của hắn. Hiện nay, việc này xôn xao làm mưa làm gió trong triều, trở thành việc quan trọng đầu tiên của triều đình, tranh cãi ngập trời.

Bảo Lạc không muốn nói hắn. Nghĩa huynh đang trong thời khắc khó khăn trong đời, Bảo Lạc cũng không đành lòng nói hắn, nhưng triều đình gió mưa nhiều hơn nữa hắn cũng có thể dẹp, nhưng chuyện của tẩu tử thì…

Hiện nay nàng đã như ngọn đèn cạn dầu, không chắc ngày nào ngọn đèn cuối cùng sẽ tắt, hắn tội gì bắt nàng vất vả vì hắn? Nàng khổ sở chống chọi, người khó chịu là nàng mà.

"Ta thấy tháng mười có ngày tốt, ta cũng đã tìm Khâm thiên giám Cảnh đại nhân hỏi, hắn nói…" Sắc mặt Tuyên Trọng An, thờ ơ đáp lại.

"Ngày mười tháng sáu được, cứ chọn ngày này đi." Lần này, Bảo Lạc cắt đứt lời hắn.

"Tháng sáu hơi sớm, tháng tám đi…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!