"Nàng đã là người của phủ Quy Đức Hầu." Tuyên Trọng An nói một câu rồi gật đầu ra hiệu phụ thân hãy đi cùng hắn, chân hắn cũng bắt đầu rảo bước.
Nhiều lời cũng vô ích, phụ thân lưỡng lự cả đời. Hầu phủ chỉ còn hơi tàn mà ông vẫn bận tâm hạ nhân nghĩ gì, kiêng dè những thứ lặt vặt chẳng đáng kể. Ông cứ tiếp tục lãng phí thời gian thế này thì hầu phủ bị diệt vong là tất lẽ dĩ ngẫu.
Con cái không nhận xét phụ thân sai, nhưng Tuyên Trọng An vẫn đưa ông đi gặp Viên nương.
Không để phụ thân chứng kiến cách hắn làm việc và không để ông biết sự kiên quyết của hắn thì lát nữa Viên nương cầu xin phụ mẫu lại hỏng chuyện sắp thành tới nơi. Hắn không thể lúc nào cũng ở trong phủ trông chừng bọn họ.
Viên nương thấy trưởng công tử tiến vào liền sợ hãi cúi thấp đầu.
Bà ta sau này mới vào phủ cho Tuân Lâm bú sữa nên không thân cận với trưởng công tử. Trưởng công tử đối xử với bà ta cũng lãnh đạm, phu nhân lại nghe lời hắn. Tuy làm nhũ mẫu của Tuân Lâm nhưng hắn còn nhỏ, bà ta lại là tôi tớ, vì vậy Tuân Lâm đâu thể ra mặt vì bà ta. Thậm chí dù Tuân Lâm có lòng ra mặt thì cũng vô dụng vì ở trong phủ, sức nặng của trưởng công tử tăng dần theo năm tháng.
Bà ta sợ nhất vị chủ tử này, song từ khóe mắt thấy hầu gia cũng vào theo thì tức khắc nhẹ nhàng thở ra.
Hầu gia thương Tuân Lâm nhất.
"Ngươi vào phủ mấy năm rồi?" Tuyên Trọng An vừa ngồi xuống đã hỏi, chả hề để ý bà ta thỉnh an.
"Bẩm trưởng công tử, nô tỳ vào phủ đã bảy năm."
"Bảy năm thì cũng không ngắn."
"Vâng."
"Nên đổi nơi làm việc."
"Trưởng công tử…" Viên nương nghe vậy liền ngẩng phắt đầu.
"Ta nhớ cả nhà bọn họ đều ký khế ước bán mình vào phủ?" Tuyên Trọng An hỏi Đồ Thân.
"Ngài nhớ đúng rồi ạ," Đồ Thân đáp.
"Trưởng công tử," Viên nương vừa nghe vừa dập đầu khóc lóc, "nô tỳ đã làm sai điều gì mà ngài muốn phạt nô tỳ như thế?"
"Không gào khóc thì cũng gây rối…" Tuyên Trọng An giơ tay xoa xoa đầu, "đây là hạ nhân trong hầu phủ của ta."
Tuyên Hồng Đạo im lặng ngồi ở ghế trên, Tuyên Trọng An mới nói xong thì Viên nương liền dập đầu trước ông, "Hầu gia, hầu gia, rốt cuộc nô tỳ đã làm sai điều gì? Nô tỳ…"
"Hầu phủ của ta là nơi để ngươi gào khóc ầm ĩ à?" Tuyên Trọng Anh cầm cái ly trên bàn ném về phía bà ta, sắc mặt nhợt nhạt lạnh lùng, "Ngươi dạy Tuân Lâm giỏi lắm, đường đường là công tử hầu phủ mà học cái bản lĩnh la lối khóc lóc của ngươi. Bản công tử chưa muốn mạng chó của cả nhà ngươi là nhẹ tay rồi đấy!"
Từng câu từng chữ của hắn sắc bén như đao cắt trên người. Đầu bị ly đập trúng khiến Viên nương sợ đến nín họng, im như ve sầu mùa đông, ngay cả quản gia Đồ Thân cũng rụt người.
Mặt Tuyên Hầu tái mét.
Những lời của trưởng tử nhằm vào Viên nương, nhưng đồng thời cũng áp dụng lên người làm phụ mẫu như bọn họ.
Bọn họ đã bỏ bê việc dạy dỗ nhi tử.
"Trước mặt chủ tử không có chỗ cho ngươi khóc lóc kêu gào, đã làm nô tỳ thì phải có dáng vẻ của nô tỳ." Tuyên Trọng An lạnh lùng nói, "Nếu không đủ kiên nhẫn làm nô tỳ và ăn cơm hầu phủ thì cứ một đao cắt cổ là được."
Sở trường của Viên nương là quỳ rạp xuống mặt đất mà dập đầu nhưng giờ phút này bà ta không dám phát ra tiếng nào.
"Ta đã ra lệnh thì không có chuyện nô tỳ cò kè mặc cả, cút!"
Viên nương muốn cút nhưng sợ tới mức chả nhúc nhích được.
Đồ Thân thấy vậy bèn mau chóng gọi người lôi bà ta ra ngoài.
Lôi xong mới phát hiện chỗ bà ta vừa quỳ có một bãi nước tiểu màu vàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!