Chương 14: Có thể tin được người của hứa phủ sao?

Tuyên Tuân Lâm nhắm tịt mắt, quay đầu cự tuyệt nàng.

Tiểu nhi lang giống mèo con suy yếu dựa vào ngực nàng. Hắn nhỏ thó, lại gầy yếu, tưởng chừng nàng chỉ ôm hơi chặt thì hắn sẽ tắt thở. Hứa Song Uyển nhớ tới huynh trưởng ở trên cầu một chân đá bay hài tử này vào giữa suối thì nào còn để bụng sự lãnh đạm của hắn. Nàng lại đưa chiếc muỗng đến bên miệng hắn, nhỏ nhẹ dỗ dành, "Ca ca múc cháo cho tiểu lang đấy, tiểu lang uống một chút đi, đừng để ca ca sốt ruột."

Nàng vừa nói vậy, Tuyên Tuân Lâm đang nhắm nghiền mắt liền thoáng mở mắt.

"Uống một ngụm đi, ngon lắm…" Hứa Song Uyển đưa muỗng đến giữa môi hắn, dùng muỗng nhẹ nhàng chạm vào.

Giọng nàng ấm áp lại thận trọng, Tuyên Tuân Lâm mở một bên mắt, đập vào mắt hắn là nụ cười của nàng. Hắn sụt sịt mũi nhưng miệng chẳng còn ngậm chặt như ban nãy.

Ngay khoảnh khắc hắn thả lỏng, Hứa Song Uyển đút muỗng cháo kia vào miệng hắn. Sau khi nàng thổi nguội muỗng tiếp theo thì hắn không gây khó dễ nữa, vì vậy cứ một ngụm rồi lại một ngụm, hắn đã ăn hết chén cháo nhỏ.

Thấy hắn uống xong, Hứa Song Uyển vô thức chạm vào trán hắn rồi sờ cái bụng nhỏ hơi nhô lên. Nàng ngẩng đầu nhìn trưởng công tử ở đối diện.

Hồi nãy lúc giữ đệ đệ, khuôn mặt trắng bệch của Tuyên Trọng An hơi xanh xao. Hiện tại nét mặt hắn thoải mái hơn nhiều, Hứa Song Uyển nhìn mà thoáng buông lỏng tâm trạng căng thẳng.

Tuyên Trọng An không nói chuyện với nàng, hắn nhìn đệ đệ đang nằm dựa vào cánh tay nàng, "Muốn uống nữa không? Ca ca múc cho đệ."

Tuyên Tuân Lâm im thin thít, hắn nhăn mặt rồi núp vào khuỷu tay của tẩu tử.

Coi bộ hiện giờ hắn cũng dám nổi giận với ca ca…

Tuyên Trọng An lắc đầu và quay lại nhìn phụ mẫu.

Sắc mặt Tuyên Hồng Đạo vẫn còn bình thường. Ba năm trước ông nhất thời chủ quan làm hỏng kế hoạch của trưởng tử, còn liên lụy trưởng tử mất đi mối hôn sự vất vả mới kiếm được, làm thanh danh hầu phủ trở nên xấu hơn cả trước lúc có cơ hội rửa nhục. Tuy hiện nay trưởng tử chưa kế thừa hầu phủ nhưng vì có vết xe đổ ấy mà ông sẽ không nhúng tay vào chuyện của con; dù trong lòng bất mãn cũng nghĩ kỹ mới làm.

Song Tuyên Khương thị chỉ là một phụ nhân, ngoài ra còn là một mẫu thân dễ cuống quít vì con cưng. Do nghe theo ý của trưởng tử mà bà không thể duỗi tay bế lấy tiểu nhi tử đang nằm trong lòng tức phụ. Nhìn tiểu nhi tử mà khuôn mặt bà cứng đờ, bà rốt cuộc cười hết nổi.

"Mẫu thân dùng cơm đi, thức ăn lạnh hết rồi." Tuyên Trọng An vẫn tạm yên tâm về phụ thân; có thất bại đau thấu xương lần trước sẽ khiến phụ thân tin hắn hơn. Nhưng khi so mẫu thân hắn với người khác – không bàn chuyện tính tình bà lương thiện lại dễ mềm lòng – khả năng che giấu suy nghĩ trong lòng của bà là kém cỏi nhất.

Tuyên Trọng An từng âm thầm quan sát thê tử lúc nàng giao tiếp với mọi người. Bất kể có bao nhiêu người hiện diện, nàng chỉ thoáng liếc mắt đã nhìn thấy suy nghĩ lẫn khát khao trong lòng họ. Từ tận đáy lòng, hắn biết dù mẫu thân lớn tuổi hơn nàng nhiều nhưng sợ bà thúc ngựa cũng chẳng đuổi kịp bản lĩnh nhìn mặt nghe giọng để đoán người của nàng.

Bây giờ mẫu thân không chút giấu giếm, lúc trước bà có làm tốt bao nhiêu thì tâm tư vẫn bị nhìn thấu.

Hứa Song Uyển thấy tiểu công tử trong lòng mình xoay đầu rồi mệt mỏi nhắm mắt như muốn ngủ. Hắn khóc nhiều thế thì mệt cũng đúng. Tay nàng ôm lấy hắn, vỗ về cánh tay lẫn lưng hắn, ru hắn chìm vào giấc ngủ.

Tuyên Tuân Lâm thật sự kiệt sức. Trước lúc ngủ hắn mở một con mắt để liếc nhìn nàng rồi lập tức nhắm nghiền hai mắt mà ngủ thiếp đi.

Tuyên Khương thị chẳng có tâm trạng dùng bữa, dù trưởng tử đã mở miệng thì bà cũng chỉ miễn cưỡng cười. Thấy tiểu nhi tử xem chừng đã ngủ say, bà vội vàng vươn tay, "Để ta ôm cho, con mau dùng cơm đi."

"Vâng, mẫu thân." Hứa Song Uyển cẩn thận đưa tận tay bà bà tiểu công tử trong lòng nàng.

Tuyên Khương thị cũng thận trọng nhận lấy, bà nhẹ nhàng thở hắt ra, biểu cảm trông khoan khoái hơn. Khi mở lời, bà khôi phục vẻ ấm áp hiền lành chứ không cứng ngắc nữa, "Mau dùng bữa, đừng để bụng đói."

"Vâng." Hứa Song Uyển xoay người cầm đũa lên, đôi mắt cẩn thận nhìn về phía trượng phu ở đối diện.

"Ăn đi."

"Ừm." Hứa Song Uyển cụp mắt, miệng nhỏ khẽ cười.

Ánh mắt hắn nhìn nàng thật dịu dàng.

Vậy là đủ rồi.

Nàng đã nghĩ đến sự khó xử mà thân phận này mang lại khi vào hầu phủ. Thân là nhị cô nương Hứa phủ nên nàng không thể trốn tránh, vốn dĩ nàng gả vào để thay Hứa phủ chuộc tội.

Nhưng tình hình khá hơn so với tưởng tượng của nàng nhiều. Công công bà bà dù không vui vẫn tình nguyện cho nàng vài phần thể diện, hắn thì chẳng cần bàn tới. Thế là khó khăn của nàng liền tan biến.

Nàng sẽ tận lực đảm đương vai trò tân tức phụ của hầu phủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!