"Con là kẻ nhẫn tâm." Hứa Tằng thị quay đầu sang chỗ khác khóc.
Bà đã sớm biết nhưng giờ càng khẳng định đúng là không thể dựa vào nữ nhi.
Mẫu thân rơi lệ trước mặt nàng, Hứa Song Uyển cũng không dễ chịu. Lòng nàng đau như đao cắt, nước mắt nóng hổi tràn đầy khóe mắt, nhưng nàng chẳng hề tiến lên một bước để an ủi mẫu thân đang khóc thút thít.
Nàng không thể tin mẫu thân. Dù những giọt nước mắt này là thật thì một khi nhượng bộ, mẫu thân sẽ dùng nước mắt đâm nàng, lợi dụng nàng.
Nhưng bà chỉ có thể gây khó dễ và áp chế một Hứa Song Uyển vẫn đang ở Hứa phủ. Đợi đến khi nàng bước chân ra khỏi cổng Hứa phủ, mẫu thân muốn làm khó nàng cũng không được.
Mẫu thân nói đúng. Nàng chẳng hổ là nữ nhi của phụ thân, cũng giống ông ta mà đối xử tàn nhẫn với bà. Về sau, nước mắt mẫu thân có thể đâm khiến lòng nàng bị thương chứ không thể chế ngự nàng.
Có lẽ, người Hứa gia bọn họ trời sinh bạc tình bạc nghĩa.
Hứa Tằng thị khóc xong thì lau khô mắt rồi đứng dậy. Trước lúc đi, bà nắm vai nữ nhi, kiềm nén nước mắt mà nói, "Mai sau, con phải sống thật tốt. Bất kể thế nào cũng hãy lo cho chính mình. Nương không giúp con được, con phải tự bảo vệ bản thân cẩn thận, nghe chưa?"
Hứa Song Uyển không nhẫn nhịn nổi nữa, nước mắt lặng lẽ chảy xuống. Nàng tiễn mẫu thân tới cửa, nhìn mẫu thân bước ra khỏi khuê phòng của nàng. Dõi theo bóng lưng bà, nàng chậm rãi quỳ xuống, hướng về phía mẫu thân mà dập đầu.
Xin lỗi mẫu thân. Tạo hóa trêu ngươi, Song Uyển muốn vứt bỏ người để ra đi.
Đầu Hứa Song Uyển chạm nền gạch xanh lạnh lẽo, nước mắt nàng nhỏ xuống đầy đất. Những giọt nước mắt chảy vào trong khe đất, chậm rãi biến mất không còn vết tích.
Oo———oOo———oΟ
Đúng giờ Thân, trưởng công tử phủ Quy Đức Hầu Tuyên Trọng An cưỡi ngựa mang theo kiệu hoa tới Hứa phủ. Hắn mặc một thân áo đỏ, làm bật lên gương mặt hoàn toàn trắng bệch. Người Hứa phủ vốn hơi hoài nghi Hứa nhị cô nương trời xui đất khiến thế nào mà vẫn gả cho lang quân như ý, nhưng vừa thấy tân lang quân thì họ dẹp ngay suy nghĩ này.
Kẻ này chẳng sống được bao lâu nữa, dưới hắn chỉ có một ấu đệ mà thân thể còn yếu ớt hơn hắn. Phủ Quy Đức Hầu dù đang được đà đi lên thì sợ ngày vui sẽ chẳng kéo dài.
Lão thái gia và lão gia Hứa phủ, nhất là Hứa phụ Hứa Trùng Hành, thở dài nhẹ nhõm. Ông ta đã đi một nước cờ kém, có muốn đền bù cũng không cách nào nắm tay hòa thuận với phủ Quy Đức Hầu. Chi bằng cứ làm theo dự định trước đây, không qua lại thân thiết với phủ Quy Đức Hầu.
Hứa Song Uyển được đưa vào kiệu. Lúc lên kiệu, nàng bị một bàn tay lạnh như băng cầm lấy. Tay kia còn lạnh hơn tay nàng…
Từ nhỏ Hứa nhị cô nương đã bình tĩnh hơn người thường. Nàng không né tránh bàn tay lạnh lẽo nắm lấy tay mình, đến khi nàng vào trong kiệu người kia mới rút tay về.
Trên đường tràn ngập tiếng pháo nổ, tiếng người huyên náo. Hỉ khăn phủ trên đầu khiến nàng không nhìn thấy người nhưng cũng nghe thấy bầu không khí vui vẻ từ thanh âm ngoài kia.
Người phủ Quy Đức Hầu tung kẹo mừng hai bên đường.
Kiệu hoa dừng trước phủ Quy Đức Hầu đúng giờ lành, lời chúc mừng liên tục truyền đến. Hứa Song Uyển vịn Thải Hà, mỗi bước chân đều cẩn thận từng li từng tí.
"Giờ lành đã đến," người chứng hôn xướng, "tân nương vào nhà, cùng nhau bái thiên địa và cao đường…"
Hứa Song Uyển không biết có bao nhiêu người tới. Từ lúc đến hỉ đường, người nàng đã nóng lên. Khi bái đường xong rồi được đưa vào động phòng, mặt nàng cũng nóng theo.
Tâm tư nàng rối loạn, xung quanh huyên náo khiến trên đường đi nàng không nghe rõ người bên cạnh nói gì. Dù vậy Thải Hà vui vô cùng. Từ lời thông báo vội vàng, đứt quãng của nàng ấy, Hứa Song Uyển biết tiệc cưới này rất long trọng.
Phủ Quy Đức Hầu tiếp đón nhiều khách quý.
Khi người Hứa phủ cùng phủ Quy Đức Hầu vây quanh hỉ phòng, Lại bà tử làm hỉ nương nói chuyện đầy nịnh bợ, cả đường đi đều hô "cẩn thận" không ngừng. Cả tiếng "nhị cô nương" cũng thân thiết hơn hẳn so với trước đây.
Hôm nay tiếng "nhị tỷ tỷ" của hai muội muội Hứa phủ đi theo tiễn đưa nàng xuất giá đặc biệt ngọt ngào – các nàng muốn tỏ ra nhu thuận để người khác yêu thích.
"Thiếu phu nhân…" Phủ Quy Đức Hầu phái tới một bà tử vai u thịt bắp, bà vượt qua Lại bà tử để đỡ Hứa Song Uyển. Đến hồi vào hỉ phòng, bà đẩy Lại bà tử sang một bên rồi nói với Hứa Song Uyển, "Trưởng công tử muốn chiêu đãi khách quý xong mới về động phòng. Ngài ngồi nghỉ trước đi, có gì cứ phân phó nô tỳ."
Lại bà tử bị chen lấn, vất vả lắm mới về được phòng lại bị đẩy ra ngoài. Bà ta gấp gáp tới độ chẳng để ý đây là phủ Quy Đức Hầu, người cũng là người của phủ, "Ngươi làm gì đấy? Chen cái gì mà chen!"
Đến phủ Quy Đức Hầu, người Hứa gia mới biết trưởng công tử của phủ hiến tặng thánh thượng thuốc cứu mạng mà hắn đã tìm kiếm nhiều năm, để long thể hiện hơi khiếm khuyết quay lại thời điểm còn cường tráng. Thái tử và vương gia tới phủ Quy Đức Hầu chúc mừng là ý chỉ của thánh thượng, thay mặt thánh thượng đến đây.
Người Hứa phủ tới phủ Quy Đức Hầu mới biết tin. Hôm nay đưa tiễn đều là tiểu bối, huynh ruột của Hứa nhị cô nương là Hứa Du Lương không có mặt; hắn đang ở nhà chuẩn bị đi Giang Nam nhậm chức. Trong số người Hứa phủ thì nhạy bén nhất là lão quản gia Bảo Hưng. Ông cũng là người đầu tiên biết tin từ miệng khách quý. Ông nhanh chóng thuật lại tình huống cho Lại bà tử rồi gấp gáp về phủ báo tin.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!