Chương 46: Máy tự động hoàn thành ước nguyện 

Thành phố Limon, quận Gian Hải.

Jasmine quấn khăn quàng cổ lên mặt, ra khỏi cửa nhà trọ.

Cô nghe nói lễ hội mừng năm mới Limon mỗi năm một lần đã bắt đầu, muốn đến quảng trường thị chính để xem.

Thời điểm này năm trước, vì xảy ra chiến tranh mà lễ hội mừng năm mới không được tổ chức, khiến Jasmine rất thất vọng, sau đó cô lại gặp phải vết thương lớn nhất trong cuộc đời, vẫn luôn trốn trong nhà không dám cũng không muốn ra ngoài.

Có lẽ do tự nhốt mình quá lâu, hơn nữa luôn ở trong hoàn cảnh chật hẹp trong nhà, gần đây Jasmine luôn muốn ra đường, muốn đi khắp mọi nơi, giống trước đây vậy.

Khi cô đảo ánh mắt qua bên đường, chợt nhìn thấy hình ảnh của bản thân đang phản chiếu lên cửa sổ thủy tinh của cửa tiệm đối diện:

Cả người đen kịt, không có màu sắc khác, váy dài đến mắt cá chân, mũ mạng che khuất phần lớn gương mặt, từ mắt đến cổ bị che bởi nhiều lớp khăn quàng cổ, hai bàn tay đeo găng tay được đan bằng len.

Hình ảnh đó khác hoàn toàn với Jasmine sáng sủa hoạt bát trong trí nhớ của chính cô.

Trong cuộc chiến tranh lúc trước, một quả đại bác đã phá hủy căn nhà của Jasmine và cha mẹ cô, hơn nữa còn gây ra một vụ cháy lớn, thiêu hủy gương mặt cô, khiến cả người cô đều bị thương.

Nếu không phải may mắn, có lẽ Jasmine đã sớm chết đi vì vết thương nghiêm trọng đó, cô cũng cảm thấy cuộc đời mình dường như đã kết thúc trong khoảng khắc đó.

Hiện giờ mũi của cô bị thiêu hủy, chỉ còn lại hai lỗ thủng đen ngòm, trên mặt, trên cổ, trên tay có rất nhiều vết sẹo lưu lại, nếu đi trong đêm tối hoàn toàn có thể sắm vai ác ma.

Jasmine nhớ rất rõ một việc, buổi tối đầu tiên khi chuyển đến căn nhà trọ này, trước khi ngủ cô đã đến nhà tắm công cộng để tắm, vừa đi ra khỏi cửa thì thấy một thiếu niên đi tới, mà thiếu niên này cũng nhìn thấy cô.

Dưới ánh trăng đỏ rực, thiếu niên kia để lộ ra vẻ mặt vô cùng hoảng sợ, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy dựng lên, xoay người chạy mất.

Nhưng cuối cùng cậu ấy khống chế được bản thân, chỉ đi sang bên cạnh vài bước, không dám nhìn vào mặt Jasmine.

Việc này đã đâm thẳng vào tâm hồn yếu ớt của Jasmine, từ hôm đó cô không ra khỏi nhà nữa, cho dù muốn tắm giặt cũng phải đợi đến đêm khuya vắng người.

Trong phương diện này, cô cực kỳ cảm kích cha mẹ mình, bởi vì họ không nói gì cả, cố gắng duy trì cuộc sống, dựa vào số tiền tích góp được từ trước và công việc sau này tìm được, gắng gượng chống đỡ gia đình, không cần Jasmine ra ngoài kiếm tiền.

Đi được một đoạn, Jasmine thấy quảng trường thị chính Limon, nơi diễn ra lễ hội mừng năm mới.

Nơi đó đã đông nghịt người, tỏa ra đủ loại cảm xúc, bầu không khí nóng hừng hực, khiến Jasmine không ngừng bước nhanh hơn theo bản năng.

Nhưng cô không dám đến gần, sợ bị người ta chú ý tới cách ăn mặc kỳ quặc của mình, sợ không cẩn thận làm khăn quàng cổ rơi ra.

Sau khi ngập ngừng vài giây, cô dừng hẳn lại, tìm một nơi sạch sẽ ở bên đường ngồi xuống, chuyên chú nhìn về phía quảng trường thị chính phía xa xa.

Không biết qua bao lâu, Jasmine mới nhận ra bên cạnh có thêm một người.

Đó là một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo dài đen, đội mũ dạ cao, giống như Ma thuật sư đến từ đoàn xiếc.

'Quảng trường thị chính ở bên kia...' Jasmine vốn định nhắc nhở một câu, nhưng sau khi môi mấp máy vài cái lại vẫn không mở ra.

Cô không dám nói chuyện với người khác.

Nhưng người đàn ông trẻ tuổi này lại chủ động đi đến gần, tháo mũ dạ xuống, hơi cúi người nói:

"Tiểu thư, cô có biết cỗ máy này để làm gì không?"

'Máy?' Jasmine theo bản năng ngẩng đầu, mờ mịt nhìn sang bên cạnh theo ánh mắt của người đàn ông đó.

Dưới đèn đường khí gas, không biết từ bao giờ đã có thêm một cỗ máy giống một cái tủ quần áo nhỏ.

Bên ngoài nó có màu đồng thau, được khảm mấy khối thủy tinh không có độ trong suốt, bánh răng, ổ trục, đinh tán, kim loại, các loại linh kiện đều để lộ ra ngoài, trông có vẻ cực kỳ thô sơ.

Jasmine thu lại ánh mắt, lắc đầu tỏ vẻ mình không biết cỗ máy này là gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!