7
- Lời tiên đoán
Klein tự nhiên thu lại tầm mắt, cầm theo gậy chống nạm vàng, đi theo sau Haggis tiến vào phủ.
Phong cách kiến trúc nơi đây không hề có chút đặc sắc nào của lục địa Nam, vừa không biết cách lấy ánh sáng, khiến bên trong có vẻ âm u, vừa không có gan sử dụng chút xương người để làm đồ trang trí, mang đến cảm giác chấn động cho người tham quan. Ngược lại, nơi này giống như nhà giàu của lục địa Bắc di cư đến đây, hơn nữa còn mang theo màu sắc Intis không thể xóa nhòa đi được.
Mỗi một cột nhà đều được phân đoạn bọc lá vàng, bích họa trên tường dùng tông màu nóng, xung quanh được điêu khắc và khảm vàng, cầu thang xoắn tráng lệ kéo dài từ trên cao xuống, nối liền toàn bộ bốn tầng nhà, hạ xuống chính giữa đại sảnh, đối diện với cửa, trông cực kỳ quý phái.
'Không thể không nói, quốc gia chủ đạo của giáo hội Mặt Trời Rực Chói Vĩnh Hằng quả là đi đầu thế giới về nghệ thuật khảm vàng, hoàn toàn không có cảm giác nhà giàu mới nổi...' Klein đảo tầm mắt qua, tay vịn cầu thang vào tượng thiên sứ cỡ bằng bàn tay vươn nghiêng ra từ giữa cột trụ, nhịn xuống giao động giơ tay sờ vào.
Thấy vệ binh đứng hai bên, anh tùy ý tìm đề tài nói với Haggis:
"Thượng tá Alfred Hall hình như cũng lập nên công trạng ở Tây Balam?"
Haggis gật đầu tán thành tự tận đáy lòng, dùng ngữ điệu của quý tộc Loen đáp:
"Anh ấy là một người dũng cảm lại kiên nghị, từng dẫn dắt một tiểu đội tác chiến đặc biệt hơn ba mươi người, tập kích bất ngờ một ngàn quân đội của Intis, sau đó đã đánh tan bọn chúng. Nghe nói anh ấy cũng liên tiếp lập chiến công ở Đông Balam, mới hơn hai mươi tuổi đã thành thượng tá."
'Nghe có vẻ rất lợi hại... Anh trai của tiểu thư "Chính Nghĩa" chưa biết chừng đã trở thành người phi phàm, hơn nữa danh sách có vẻ không thấp... Ừm, trong gia đình đại quý tộc, mỗi một đời hẳn là đều sẽ có một phần thành viên trở thành người phi phàm... Haha, đợi ngài Alfred trải qua gian khó, trắc trở, rốt cuộc đạt được mục tiêu, trở thành người phi phàm danh sách khá cao, nhận được quân hàm chuẩn tướng hoặc là thiếu tướng quân, quay về Backlund, chưa biết chừng sẽ thất vọng mà phát hiện ra ngay cả con chó của em gái mình cũng đánh không lại...' Klein trước khi ra ngoài đã uống thuốc, dùng cách thầm lẩm bẩm để điều chỉnh lại trạng thái tinh thần.
Anh không hỏi nhiều về chuyện Alfred, chuyển sang nói với giọng nghi hoặc:
"Tôi phát hiện phong tục giữa Tây và Đông Balam cũng có sự khác biệt nhất định. Ở đây, trong rất nhiều phòng ốc đều sẽ trang trí một ít xương người, mà Đông Balam thì lại không có."
"Tôi đã tới đây khá nhiều lần, từ lâu đã có nghi vấn như thế, nhưng vẫn ngại không dám hỏi ra miệng."
Haggis ngừng lại, chỉ vào cửa cầu thang lòe loẹt đối diện:
"Ngài Dantes, chờ vài phút, tướng quân sẽ xuống nhanh thôi."
Xong khi nhắn nhủ chuyện chính xong, hắn mới bật cười nói:
"Phong tục dùng xương người thật ra cũng không hay gặp lắm, chỉ có các lãnh địa trực thuộc hoàng gia thời kỳ đế quốc Balam mới giữ tập quán ấy. Đối với chúng tôi mà nói, người thân mất đi cũng không có nghĩa là họ hoàn toàn không sống với mình nữa. Trước khi hạ táng, chúng tôi sẽ lấy một mảnh xương từ cơ thể họ, đặt vào trong nhà làm đồ trang trí, để người sống và người chết cùng tồn tại."
"Cụ thể phải chọn mảnh xương thế nào, thì linh mục chủ trì tang lễ sẽ thông qua nghi thức để quyết định, tốt nhất là xương đầu có ý nghĩa tượng trưng nhất."
"Có gia đình còn có thể lấy xương đầu chế thành ly rượu, chỉ đem ra sử dụng khi có khách tôn quý nhất."
"Ngài Dantes, nếu lần này ngài đạt thành giao dịch, tôi muốn mời ngài đến nhà tôi làm khách, dùng đầu của ông nội tôi đựng "rượu Finis" để tỏ lòng kính trọng."
'...' Mặt Klein suýt thì dại ra, cảm thấy mình không sao nhập gia tùy tục được ở phương diện này.
Anh cười hai tiếng, đang định đáp có lệ thì thấy trên cầu thang mà tay vịn được dát vàng kia có một bóng người chậm rãi đi xuống.
Người này không đội mũ, mặc một bộ lễ phục nhà binh màu đen thẳng thớm, cúc áo lóe lên ánh vàng, huân chương đỏ như máu.
Da của ông ta hơi nâu nhạt, đường nét ôn hòa, ngũ quan mang đến cho người ta cảm giác luôn cứng nhắc, nhăn nhíu vào giữa gương mặt, gồ ghề hơn nhiều so với mặt người bình thường.
Klein nhờ vào tư liệu lấy được từ nhiều con đường, liếc mắt một cái là nhận ra đây chính là người tự xưng thượng tướng Maysanchez, người thống trị thực sự của bang phương bắc tây Balam.
Mặt ngoài thì ông ta qua lại giữa Loen, Intis, Feysac, Feynapotter, và vài thế lực quân phản kháng để duy trì sự cân bằng, nhưng trong tối thì lại âm thầm nhận sự ủng hộ của hoàng gia Linh Giáo Đoàn.
Đồng thời, Klein còn nghi ngờ tướng quân bản xứ này còn xây dựng mối liên hệ vững chắc với giáo hội Thần Tri Thức và Trí Tuệ.
Về phần thực lực của bản thân Maysanchez, bất kể là "Trung Tướng Núi Băng" Edwina hay là "Thượng Tướng Ánh Sao" Cattleya đều đánh dấu ông ta là danh sách 5 trong tư liệu. Song cụ thể là con đường gì thì các cô ấy lại không nhắc đến, bởi vì phần lớn năng lực mà vị tướng quân dân bản xứ này thể hiện ra đều có liên quan đến linh, nhưng ông ta lại mang theo vật phẩm thần kỳ con đường "Tử Thần".
"Chào buổi chiều, ngài tướng quân." Klein bỏ mũ xuống, giơ tay đặt lên ngực, cúi người chào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!