"Người dân ở lục địa Nam thật sự khác biệt so với chúng ta." Audrey cúi đầu nhìn món trang sức lông vũ bên trong hộp quà tặng, khen ngợi từ tận đáy lòng, "Nhưng nó còn rất phù hợp với gu thẩm mỹ của tôi."
Câu nói sau đó của cô nửa thật nửa khách sáo, một mặt thực sự thấy chiếc lông vũ thủ công như một tác phẩm nghệ thuật, mặt khác lại cho rằng phong cách của nó quá mức rõ ràng và cực đoan, không phải loại trang sức cô thích dùng.
Cái này giống như lúc nhiều người khi đi thăm di tích cổ đại vậy, họ sẽ bị thu hút và hứng thú bởi các hình thù hoa văn bí ẩn, tán thưởng không thôi, nhưng rất ít người mua những thứ tương tự để trang trí nhà cửa hoặc làm trang sức.
Klein nghe vậy, mỉm cười nói:
"Các dân tộc lục địa Nam ở đó, thực ra cũng có khác biệt rất lớn, từ Đông sang Tây Balam và cao nguyên, thung lũng gần hồ hoàn toàn khác biệt. Đương nhiên, họ cũng có điểm chung, ví như việc tôn sùng vàng, tin rằng kim loại này có sức mạnh thần kỳ."
Nói đến đây, anh chỉ xuống lông vũ trong tay Audrey nói:
"Nghe đồn người đeo loại trang sức này, sẽ thu hút được một chút sức mạnh của mãng xà, cũng chính là sự che chở của 'Tử Thần'."
Anh đây là đang ám chỉ chiếc lông vũ kia có tác dụng ẩn giấu.
Đã là người danh sách 6 thuộc con đường "Khán Giả", Audrey liền dễ dàng nghe được ý tứ ẩn giấu trong lời nói của ngài "Thế Giới", đã rõ ràng món trang sức gài mũ kia có thể vào thời khắc mấu chốt sẽ nhận được cái gọi là sự đáp lại của "Tử Thần", triển khai ra tác dụng nhất định.
Về phần cách thức hoạt động cụ thể như thế nào, đây là kiến thức cơ bản về thần bí học, Audrey đã nắm giữ vô cùng vững chắc, không cần ngài Dwayne Dantes phải giải thích thêm.
Cô không rộ ra hàm răng mỉm cười nói:
"Tôi thật sự rất thích nó, tôi sẽ cài lên mũ của mình vào những dịp phù hợp."
'Không tệ, với "Khán Giả" chỉ cần dễ dàng dùng lời nói.' Klein trở lại với dáng vẻ tươi cười, chỉ chỉ ra ngoài cửa nói:
"Còn có vài món quà cần phải đưa ra ngoài."
"Hôm nay ngài là người được hoan nghênh nhất ở đây." Audrey mỉm cười đáp lại, biểu đạt lòng biết ơn một cách uyển chuyển.
Cùng lúc đó, nội tâm của cô có chút phiền não, do dự liệu có nên nhân cơ hội này báo cáo với ngài "Thế Giới" về vụ Hvin Rambis liên quan đến vụ án tự sát của Cuarón hay không, đối với chuyện này cảm thấy ngài "Thế Giới" khá coi trọng và hứng thú.
'A..., sắp đến buổi tụ hội thứ hai rồi, hay là để đến lúc tụ hội Tarot rồi nói sau, lúc đó sẽ dễ dàng trao đổi hơn... Vừa hay, mình cũng muốn hỏi ý kiến của ngài "Người Treo Ngược" và quý cô "Ấn Sĩ" về cách xử lý tình huống hiện tại, nhất là làm sao để phòng bị những ám chỉ và thôi miên từ các cường giả danh sách cao, dù sao, không phải lúc nào cũng có thể cầu nguyện tới ngài "Kẻ Khờ", nhận được chúc phúc của Thiên Sứ.
Nghĩ lại, kiểu thôi miên này thật đáng sợ, bất tri bất giác sẽ làm theo mệnh lệnh mà không hề nhận ra.' Audrey suy nghĩ như nước sôi, nổi lên ùng ục những bong bóng khí.
Điều này khiến cô bắt đầu hoài nghi trong giới thượng lưu Backlund có không ít người đã bị thôi miên, làm ra những hành vi trái với ý nguyện thật sự của mình.
Mặt khác, cô cũng mơ hồ hiểu ra một chuyện.
Mỗi lần cô cùng cha mẹ đến giáo đường Thánh Samuel để tham dự nghi lễ, người chủ trì luôn là Tổng giám mục Backlund, mà đảm nhiệm chức vị này tất nhiên là Bán Thần của Giáo hội Đêm Tối!
'Đôi khi, Tổng giám mục còn sẽ chủ động đến nhà thăm hỏi, trò chuyện cùng chúng ta... Đây có phải là để đề phòng những chuyện tương tự? Vì vậy, Hvin Rambis thôi miên mình mới không dám làm quá phận?' Audrey đưa ánh mắt nhìn Dwayne Dantes rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại, một lần nữa ngồi xuống, cầm lấy bút máy, vô thức tự vẽ nguệch ngoạc trên giấy.
Đợi đến khi cô nhận ra, trên mặt tờ giấy trắng kia đã có một đôi mắt lạnh lùng và những nét mặt phát tán.
Chỉ liếc qua một cái, Audrey liền căng thẳng, vội dùng linh tính và vật chất xung quanh thiêu đốt tờ giấy trắng, biến nó thành tro tàn.
Những nét vẽ lung tung vừa rồi ở một mức độ nào đó đã phản ánh nội tâm và suy nghĩ chân thật của cô!
Nếu là một "Bác Sĩ Tâm Lý" đủ tư cách mà nói, hiểu và đọc được những bức vẽ như vậy là một việc rất cơ bản, vì vậy, Audrey không để lại dấu vết.
Qua một hồi, Klein đưa xong quà tặng, trò chuyện với vài người xử lý công việc, rồi tiến vào phòng nghỉ của mình, tìm giấy bút, ngồi vào ghế salon, suy tư bắt đầu viết thư:
"Kính gửi thầy Azik..."
Lúc ở lục địa Nam, Klein đã đem chuyện Adam lấy được "0-08", mình và Leonard, Daly báo thù Ince Zangwill thành công viết vào thư, thông qua việc thổi còi đồng, triệu hồi tín sứ, gửi cho thầy Azik đang ngủ say, không cần phải nghi ngờ, đến giờ anh vẫn chưa nhận được thư hồi âm.
Về phần trong thư có đề cập đến chuyện Adam và "0-08", Klein cũng không để ý chút nào, dù sao "Thiên Sứ Không Tưởng" kia chắc chắn cũng biết về quan hệ giữa anh và thầy Azik, mà chia sẻ một phần nào đó việc mình trải qua với người quen cũng sẽ không dẫn đến bất cứ phản ứng dữ dội nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!