Chương 1: Đến khám

1

- Đến khám

Quận Đông Backlund, trong một căn nhà hai phòng.

Mấy cảnh sát mặc đồng mục màu trắng đen đang theo chủ nhà mở cửa đi vào, sau đó đồng loạt lấy tay che miệng!

Bên trong nồng nặc mùi máu tanh!

"Ngài cảnh sát, tôi cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra. Là khách thuê trọ nói phòng này hình như đã có máu chảy ra rất nhiều, họ ở cách vách mà cũng có thể ngửi thấy." Chủ trọ đội mũ dạ tơ lụa nhìn xung quanh căn phòng với vẻ khiếp đảm, không muốn ở thêm một giây nào trong này.

Cảnh sát tóc đen mắt lam quân hàm cảnh sát trưởng xua tay nói:

"Ông ra ngoài đợi ở cửa trước đi, còn có việc muốn hỏi ông."

Vừa nói anh ta vừa vội vàng đeo găng tay trắng, chuyển ánh mắt về phía cánh cửa gỗ phòng ngủ.

Nhưng anh ta không vội đi vào, mà thong thả quan sát một vòng, để thu thập mọi hình ảnh vào đáy mắt.

Một đống than đá, tủ bát để bát đĩa và nguyên liệu nấu ăn, bếp lò loại nhỏ, nồi sắt được cọ rửa sạch sẽ xếp ngăn nắp, một cái bàn hơi dính dầu mỡ, hai chiếc ghế tròn đổ dưới đất, hai chiếc ghế bành kê lệch, vài bình thủy tinh đựng thứ bột phấn không biết tên và một chồng bài Tarot vương vãi.

"Một người thích thần bí học có điều kiện kinh tế trung bình?" Viên cảnh sát trưởng tóc đen mắt lam kia khẽ gật đầu, đưa ra phán đoán, sau đó ra hiệu cho một cấp dưới mở cửa phòng ngủ ra.

Cửa kẹt một tiếng mở ra, mùi máu tươi theo đó xộc thẳng vào mũi.

Cảnh sát mở cửa nhìn thoáng qua trong phòng, sau đó khẽ kêu lên một tiếng sợ hãi, lùi lại mấy bước liền.

Viên cảnh sát trưởng đứng đầu kia hơi nhíu mày, giữ lại bả vai tay cảnh sát đang lùi về phía sau, lướt qua cậu ta đi vào trong phòng.

Ánh mắt anh ta vừa nhìn vào, sắc mặt lập tức thay đổi.

Trên giường gỗ trong phòng ngủ có một người đàn ông đang nằm đó, hai tay bị trói vào thanh đầu giường.

Nạn nhân không mặc quần áo, trên người có từng vết rạch sâu, máu chảy ra đã khô từ lâu, nhuộm ga giường và tấm chăn ở bên cạnh thành màu đỏ thẫm.

Nhìn lướt qua, nạn nhân giống như bị một thanh sắt quấn chặt lấy, cứa rách da và máu thịt, kẹp chặt vào trong cả xương cốt.

Hình ảnh như vậy đối với cảnh sát thường xuyên đối mặt với nhiều vụ án mưu sát mà nói vẫn vô cùng chấn động thị giác, hơn nữa còn mang theo cảm giác nghi thức tà ma nào đó.

Ngay lúc viên cảnh sát trưởng đứng đầu định mở miệng nói gì đó, thì đột nhiên có hai người lao vào phòng, một người định chụp ảnh, một người khác thì hỏi liên tiếp mấy câu:

"Lại là án mưu sát sao?"

"Gần đây có phải quận Đông đã xảy ra quá nhiều án mưu sát không?"

"Cảnh sát, anh có cho rằng đây là vụ án giết người liên hoàn không?"

Viên cảnh sát trưởng tóc đen mắt lam nhíu chặt mày, xua tay nói:

"Đừng phá hỏng hiện trường, nếu không tôi sẽ khép các anh vào tội đồng lõa đấy."

Sau đó anh ta quay sang tay cảnh sát cấp dưới:

"Khazix, mời hai phóng viên này ra ngoài, nói với họ có vấn đề gì thì tìm ban tin tức khu Sivellaus Yard."

Đợi các phóng viên được mời ra khỏi hiện trường vụ ám sát, viên cảnh sát trưởng này mới thở dài nói:

"Lại định đăng báo, chết tiệt!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!