Bộp!
Klein đưa tay ra, vừa kịp đón lấy phong thư có vẻ khá nặng kia.
Người đưa tin bằng xương khổng lồ không dừng lại, trực tiếp vỡ vụn như suối phun nước, từng mảnh xương rơi xuống boong tàu, biến mất không còn tăm hơi, tựa như không hề muốn ở lại nơi này lâu hơn dù chỉ là một giây.
Cầm chắc lá thư trong tay, Klein không cúi đầu dò xét ngay. Dựa vào trực giác linh tính, hắn quay người theo bản năng, nhìn về phía cầu thang gỗ dẫn lên khoang hạng nhất.
Hắn trông thấy chị em Donna Denton trợn tròn mắt, miệng há to, như thể muốn thét lên vì cảnh tượng vừa nãy. Nhưng vì chưa kịp phát ra tiếng mà chuyện đã kết thúc mất rồi, nên hai đứa nhỏ còn tưởng mình đã gặp phải ảo giác.
Trẻ con ăn thịt muối đặc biệt ở Cảng Damir sẽ tạm thời sở hữu năng lực linh thị nhất định... Klein hơi nhướn mày, giống thời điểm săn bắn cá Người, hắn khẽ giơ ngón trỏ tay trái lên đặt trước miệng, ám chỉ hai đứa nhỏ vị thành niên đừng lên tiếng.
Donna với vóc người đã khá cao lập tức đưa tay bịt chặt miệng, vừa sợ hãi, vừa kích động gật đầu, ra hiệu mình đã hiểu.
Cô bé cúi đầu xuống quan sát, nhận ra em trai mình vẫn đang trong bộ dạng ngơ ngác sững sờ, liền vội vàng cầm tay cậu bé lên che vào miệng.
Cleves và Cecile phát giác ra có gì đó sai sai với cả ba, vậy là dừng bước, nhìn về Klein, nhưng không nhận thấy điều gì.
Đối mặt với cái nhìn chằm chằm của họ, Klein bình thản gật đầu, tiếp tục bước trên con đường trở về phòng mình.
Một đồng xu vàng xuất hiện trên tay hắn tự bao giờ, bay nhảy trên dưới toán loạn, rơi trái nghiêng phải, như thể có sự sống riêng.
Ting!
Xu vàng bắn lên rồi rơi xuống, mặt số hướng lên trên, biểu thị phủ định.
Điều này nghĩa là những nhạc đệm vừa rồi sẽ không mang nguy hại tới cho Klein.
Thật tình, người đưa tin hiện tại chẳng biết lễ độ là gì hết. Không giống người trước chút nào, sẽ vỗ vai mình, hoặc đẩy người mình một chút để nhắc nhở, không thì trực tiếp biến tất cả mọi thứ xung quanh mình thành Linh giới để ngừa người thường nhìn thấy... Klein oán thầm, móc chìa khóa ra mở cửa.
Hắn ngồi bên mép đáy giường, thắp ngọn nến chỉ còn phân nửa lên, bóc thư hồi âm của thầy Azik.
Rút vật phẩm bên trong ra, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là Thẻ bài "Hắc Hoàng Đế".
Nhìn thấy gương mặt khiến người khác phát cáu lên kia, Klein bỗng thở phào một hơi, buông nỗi lo lắng xuống.
Điều hắn sợ không phải là thầy Azik sẽ không trả lại nó cho hắn, hắn vẫn có niềm tín nhiệm tối thiểu. Dù sao phối phương ma dược và nghi thức tương ứng cũng có thể sao chép, chỉ có hiệu ứng hội tụ đặc tính của vật liệu cấp cao là không thể bắt chước được. Hơn nữa, rõ ràng là nó không thuộc con đường của Azik, cũng không phải loại có thể trao đổi, nên người quyền năng như thầy chẳng có nhu cầu gì với nó.
Điều Klein lo lắng chính là người đưa tin bị chặn cướp, đánh mất Lá Bài Khinh Nhờn là thứ có trợ giúp rất lớn đối với trạng thái linh thể của hắn.
Chuyện đó vốn không phải bất khả thi, số lượng sinh vật kỳ quái ở Linh giới khó mà đo đếm cho hết, vậy nên có mấy tên giỏi định vị và thích cướp bóc người đưa tin thì cũng chẳng quá khó hiểu.
Ngoài Thẻ bài "Hắc Hoàng Đế", đồ được trả lại còn có chiếc còi đồng đến từ thành viên của Linh Giáo Đoàn.
Tạm thời cất hai vật phẩm này đi, Klein mở lá thư quan trọng ra, đọc hồi âm của Azik:
[... Tấm thẻ bài mô tả "Hắc Hoàng Đế" kia đã khiến thầy hồi tưởng lại một chút hình ảnh. Huyết Hoàng Đế cao lớn sừng sững như núi, mặc áo choàng màu đỏ rực. Ánh mắt của Thần điên cuồng tới dị thường, không hề ẩn chứa chút lý trí nào như bước trên bờ vực mất khống chế. Hắc Hoàng Đế chân chính đã phục sinh, Thần ngồi trên một chiếc ngai vua khổng lồ, nhìn xuống hết thảy mọi thứ trên mặt đất.
Thầy ngước nhìn các Thần, bị Huyết Hoàng Đế liếc thoáng qua, thế là mất đi nhận thức.
Hẳn là thầy, ở một trình độ nào đó, đã tham gia 'Cuộc chiến Tứ Hoàng', nhưng chi tiết cụ thể ra sao thì còn cần hồi tưởng thêm. Có lẽ chính vì bị thương từ lần ấy, thầy mới liên tục mất sạch ký ức, cũng liên tục tỉnh lại.
Truyền thuyết về kho báu Tử Thần trong biển Cuồng Bạo chẳng gây được ấn tượng gì với thầy. Có lẽ thầy phải đi tàu đến lục địa Nam, lúc đi tắt qua vùng biển kia mới có thể sinh ra cảm ứng nhất định, bị hấp dẫn một cách tự nhiên.
Trải nghiệm của chủ nhân chiếc còi đồng kia rất giống với nghi thức của "Kẻ Bất Tử", nhưng cũng có sự khác biệt rất rõ ràng. Thầy có thể cảm nhận được không khí tà ác và dấu hiệu nguy hiểm, thầy tin chủ nhân của chiếc còi đồng đang ở trong một trạng thái quỷ dị và đáng sợ nào đó.
Tốt nhất là em đừng thổi chiếc còi đồng ấy, triệu hồi người đưa tin. Nó sẽ mang đến nguy hiểm cực kỳ lớn. Chờ đến khi thầy khôi phục hoàn toàn ký ức, làm rõ trải nghiệm kia rốt cuộc có ý nghĩa ra sao, chúng ta sẽ thử sau.
Chiếc lông vũ do chủ nhân của còi đồng để lại mà em nhắc tới có thể dùng trong lĩnh vực tử linh. Nó là một vật liệu đặc biệt, giàu linh tính. Đợi đến lúc nhớ lại nhiều hơn, thầy sẽ điều chỉnh nó để làm ra tri thức của vài nghi thức và bùa chú cho em sử dụng. Nhân đây, thầy nhớ là em từng hỏi về phương pháp trừ bỏ ô nhiễm tinh thần bên trong đặc tính phi phàm. Đại khái là chuyện này cần thêm một thời gian nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!