Sau khi trở thành Bố Già, cuộc sống của Michael vĩnh viễn bị bao trùm bởi những lời dối trá. Để bảo vệ những thành viên bình thường trong gia tộc, anh buộc phải giống như phần lớn những bạn của bạn người Sicily khác, che giấu những hoạt động phi pháp với họ. Sau khi xử tử Carlo, Connie đã chất vấn anh ngay trước mặt Kay, ép anh phải thừa nhận. Nhưng khi Kay hỏi liệu anh có thật sự làm vậy không, anh vẫn chọn nói dối, che giấu sự thật.
Thế nhưng lúc này, anh lại không định giấu chuyện đó.
Anh hoàn toàn có thể giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, trực tiếp lên giường với vợ. Thậm chí anh cũng muốn làm vậy, phản ứng bản năng của cơ thể đang chế giễu anh, rằng anh không thể tự lừa dối chính mình. Dù anh vẫn luôn tự cho mình là người đứng đắn, chưa từng buông thả trong chuyện nam nữ như các anh trai.
Giờ đây, anh và cô quen nhau chưa đến hai mươi bốn tiếng, vậy mà anh phát hiện mình đã hoàn toàn bị cô cuốn hút. Dù những xúc cảm bốc đồng, không lý trí từ lâu đã rời xa anh, trong tim chỉ còn lại những tính toán lạnh lùng và lợi ích, nhưng anh vẫn tìm lại được cảm giác của thời niên thiếu.
Lòng kiêu hãnh khiến anh không thể chấp nhận làm vậy. Hơn nữa, đó cũng là sự thiếu tôn trọng đối với cô, và cả chính anh. Vì thế, Michael quyết định nói ra sự thật.
Nếu anh muốn cùng cô làm những chuyện thân mật đó, thì nhất định phải là khi cô đã biết rõ, và hoàn toàn tự nguyện. Anh không muốn trong đó tồn tại bất kỳ sự dối trá hay lừa gạt nào, đó là giới hạn tối thiểu của một người đàn ông.
Chỉ là có một điều ngoài dự đoán của Michael, sau khi anh nói rằng mình không phải người chồng của cô, An Quỳnh lại không hề tỏ ra kinh ngạc.
Cô chỉ chăm chú nhìn anh, hơi nghiêng đầu nói: "Em đã biết rồi... chỉ là vẫn đang chờ xem khi nào anh chịu nói thôi."
Michael khựng lại, nhưng không để lộ ra ngoài. Anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhìn thẳng vào cô, hỏi: "Em phát hiện từ khi nào?"
Một câu hỏi hay, An Quỳnh thầm nghĩ. Thực ra, ngay từ lúc anh tỉnh dậy buổi sáng, cô đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Ban đầu, cô còn cố thuyết phục bản thân rằng có thể là do cơn ác mộng khiến anh nhìn thấy tương lai vốn dĩ của mình, nên bị sang chấn mà trở nên trầm uất. Nhưng theo thời gian, sự lệch nhịp trên người anh ngày càng nhiều, nhiều đến mức cô không thể làm ngơ.
Thông thường, trạng thái uể oải đó sẽ không kéo dài lâu. Hơn nữa, anh vốn rất dịu dàng, ngay cả khi bản thân bất an, anh vẫn luôn cho cô đủ sự quan tâm, chưa từng trút giận lên cô.
Cô cũng là người nhạy cảm, nếu bạn bè xung quanh buồn bã, cô cũng sẽ lo lắng, thậm chí bị ảnh hưởng mà tâm trạng sa sút. Nhưng Michael lại giữ vẻ u ám quá lâu, không còn nhiệt tình, tích cực, kiên nhẫn như trước, thậm chí có phần lạnh nhạt.
Bởi vì... một người có yêu bạn hay không là điều hoàn toàn có thể cảm nhận được. Rõ ràng, anh không có cảm xúc với cô, giống như đang cùng cô diễn một vở kịch.
Hơn nữa, anh liên tục dò hỏi những chuyện mà hai người vốn đã cùng nhau nhắc lại không biết bao nhiêu lần. Nghĩ kỹ lại, ánh mắt anh khi nhìn Sonny có lẽ không chỉ là vui mừng, mà là niềm vui sau khi trải qua tuyệt vọng tột cùng rồi lại tìm lại được thứ đã mất.
Khi ấy, một suy nghĩ khó tin chợt nảy ra trong đầu cô.
Nếu chuyện xuyên không đã có thể xảy ra trên người cô, vậy thì có khả năng nào... vào một thời điểm nào đó, ý thức trong cơ thể đã hoán đổi với "chính mình" ở một thế giới song song?
Dĩ nhiên cô không hiểu nguyên nhân là gì. Nhưng một khi đã nảy sinh nghi ngờ, trước khi xác nhận sự thật, cô sẽ không ngừng suy nghĩ về nó.
Cô tạm thời giả định rằng người trước mặt có thể là Michael trong nguyên tác. Vì để đề phòng một kẻ nguy hiểm có thể đã trở thành Bố Già làm hại mình, cô giả vờ như không phát hiện ra, đồng thời vô tình hay hữu ý nhắc nhở anh một vài điều.
Cho đến khi có được bằng chứng xác thực, đó là lúc ở nhà hàng Trung, khi anh không từ chối bộ dao nĩa cô xin cho anh.
Còn việc buổi sáng Fredo đi ra ngoài cùng anh mà mang vẻ mặt ủ rũ... cô đoán, rất có thể là vì bị anh hỏi trúng những vấn đề khiến anh ta đau lòng.
Cô vẫn luôn chờ xem khi nào anh sẽ tự mình thừa nhận. Vì thế, cuối cùng cô quyết định trêu anh một chút, thử xem anh có thể giống chồng mình mà làm những chuyện thân mật với cô hay không, và rồi anh vẫn không thể giả vờ thêm được nữa. Bởi vì anh quá kiêu hãnh. Lòng tự tôn khiến anh không thể làm gì với một người phụ nữ xa lạ trong khi đang lừa dối, dù người phụ nữ đó trên danh nghĩa là vợ anh.
Dù con người có thay đổi đến đâu sau bao biến cố, thì bản chất sâu xa vẫn còn đó.
"Ngay từ lúc em tỉnh dậy sáng nay, khi anh dùng ánh mắt khiến người ta rợn người nhìn em." An Quỳnh vẫn giữ ánh mắt giao nhau với anh, suy nghĩ một thoáng rồi chân thành nói: "Chúng ta từng cùng mơ một giấc mơ. Anh nói với em rằng trong giấc mơ đó, anh đã làm hỏng tất cả, mất đi mọi người thân. Em từng nghĩ sáng nay anh lại gặp ác mộng nên tâm trạng bị ảnh hưởng, nhưng sau đó em nhận ra không phải vậy, anh như biến thành một người hoàn toàn khác. Cảm xúc giữa con người với nhau là tương thông.
Lẽ ra chúng ta phải thấu hiểu nhau... nhưng anh không yêu em."
Cô không cho Michael cơ hội lên tiếng, trực tiếp hỏi: "Em cũng muốn hỏi anh, anh đến đây từ khi nào? Anh thực sự bao nhiêu tuổi rồi? Fredo... còn sống không?"
"Lúc tôi giật mình tỉnh dậy giữa đêm. Đáng tiếc... Fredo đã chết. Là chính tôi ra lệnh xử tử anh ấy."
Michael tự giễu trong lòng, có lẽ còn sớm hơn thế.
Bởi thường nửa đêm sẽ nghe thấy tiếng súng và còi xe cảnh sát ngoài phố, nhưng hôm đó hiếm khi anh ngủ một mạch đến ba bốn giờ sáng. Anh đoán có lẽ là đúng nửa đêm, vào ngày Giáng Sinh, Thượng đế đã ban cho anh một món quà tàn nhẫn.
Đã từ lâu anh không còn trả lời câu hỏi của người khác. Ngay cả khi đối mặt với phiên điều trần của Quốc hội, phần lớn thời gian anh cũng giữ im lặng. Nhưng suốt một ngày hôm nay, anh hoàn toàn hiểu được ẩn ý trong lời cô, anh biết cô đang muốn nhắc anh đừng đi đến con đường đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!