Andrew và Ronnie phải thôi học sao?
Khi nghe tin này, An Quỳnh thoáng sững người. Bình thường cô hoàn toàn chẳng bận tâm đến kiểu bắt nạt rẻ tiền của đám học sinh của hội anh em kia, nhưng riêng việc hai người đó sắp bỏ học lại khiến cô cảm thấy bất an đến lạ.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Trong toàn trường chỉ có ba người họ là người da màu, không có nhóm nào khác chịu nhận, nên rất nhanh họ trở nên thân thiết, quyết định cùng chọn chung các môn học và gắn bó thành một nhóm, với An Quỳnh là trưởng nhóm.
Quan hệ của họ thân đến mức nào ư? Andrew và Ronnie thậm chí còn cho phép cô gọi họ bằng "N
-word".
Ronnie và Andrew không phải người bản địa. Họ kể cho cô nghe, bằng giọng điệu pha chút mỉa mai kiểu "truyện cười địa ngục", về tổ tiên từng làm nô lệ ở các đồn điền miền Nam. Gia đình đông anh chị em, ai cũng từng mơ có ngày đổi đời. Nhưng chỉ cần có người da đen nào manh nha vươn lên, lập tức sẽ bị những kẻ thượng đẳng da trắng đè ép xuống, khiến họ mãi mắc kẹt ở tầng đáy xã hội, không tìm nổi việc làm.
Đối với người da đen, chiến tranh thế giới thứ hai lại là một cơ hội. Vì thế họ chọn gia nhập quân đội, chỉ cần sống sót trở về từ chiến trường, họ sẽ được hưởng những quyền lợi trước kia chưa từng có. Ví dụ như quân nhân được hỗ trợ gần như 100% học phí đại học, tương đương với việc học đại học miễn phí.
Dù chính sách này vẫn còn tồn tại, nhưng ai cũng biết, chuyện tốt như vậy hiếm khi đến lượt người da đen, người Đông Á cũng thế. Hơn nữa, cho dù được miễn học phí, phần lớn mọi người học xong trung học đã là giỏi lắm rồi, căn bản không theo kịp chương trình đại học. Vì vậy, những người có cuộc sống khó khăn thường chọn đi làm ngay để phụ giúp gia đình, thay vì vào đại học để tránh lãng phí thời gian.
Ronnie và Andrew nói rằng họ nộp đơn chỉ vì không muốn tiếp tục sống kiếp dưới đáy xã hội. Ban đầu chẳng dám hy vọng gì, vậy mà lá đơn lại thật sự được duyệt!
Khi ấy, mọi người đều vui mừng khôn xiết. Vợ của họ hết lòng ủng hộ chồng đi học, thậm chí cả cộng đồng còn cùng nhau quyên góp, thay nhau giúp đỡ chăm sóc gia đình họ. Đây là một tín hiệu hoàn toàn mới, khiến mọi người nhận ra rằng người da đen cũng có thể có nhiều lựa chọn hơn.
Việc Bố Già giúp An Quỳnh nhập học không ngờ lại vô tình tạo ra từng ấy ảnh hưởng tích cực, gieo thêm hy vọng và niềm tin cho nhiều người như vậy.
Nghe thôi mà An Quỳnh đã thấy máu nóng sôi lên.
Bản thân cô chẳng phải cũng giống thế sao? Nếu cô có thể kiên trì học xong đại học, sau này sẽ có thêm nhiều người Đông Á khác có cơ hội bước chân vào giáo dục bậc cao.
Vì vậy, cô quyết định kéo hai người họ một tay. Dù trông họ thật sự học không giỏi mấy, một vấn đề rất đơn giản, giải thích đi giải thích lại họ vẫn không hiểu, nhưng cho dù là vậy, An Quỳnh vẫn giúp họ hoàn thành bài tập nhóm, bằng mọi giá cũng phải cố gắng vượt qua kỳ thi trước đã.
Dù học hành có khổ sở đến đâu, họ vẫn là hy vọng của cả cộng đồng. Rõ ràng tuần trước còn quyết tâm phải tốt nghiệp, sao đột nhiên lại bỏ học? Hơn nữa, còn hoàn toàn không bàn bạc với cô — rốt cuộc là vì sao?
Quá bất thường.
Trong lòng An Quỳnh dâng lên một dự cảm cực kỳ không lành. Cô lo rằng đã có chuyện gì đó xảy ra.
"Này heo con, sao không phản ứng gì thế?"
"Mau đi xem mấy người bạn da đen của mày đi, nếu kịp thì còn có thể nói lời tạm biệt đấy!"
Đám hội anh em vẫn tiếp tục hò hét chế giễu. An Quỳnh không thèm để ý, chạy thẳng về phía văn phòng hiệu trưởng. Giờ này hiệu trưởng vẫn chưa tới trường, nhưng đơn xin thôi học chắc chắn đã được nộp. Quả nhiên, ở cuối hành lang không xa, cô thấy hai người họ đang bước ra.
Trên mặt cả hai đều có vết bầm tím. Trông thấy An Quỳnh, họ dường như cũng không ngạc nhiên, chỉ tránh ánh mắt cô, dáng vẻ lúng túng không biết phải giải thích thế nào.
"Này, Jo—"
Ronnie lên tiếng chào trước, có vẻ rất dè dặt. Nhưng An Quỳnh lập tức cắt ngang, trực tiếp chất vấn: "Rốt cuộc là sao? Vì sao lại đột ngột quyết định thôi học?"
Vừa chạy gần một cây số nhưng thể lực của cô rất tốt, hơi thở không hề gấp gáp. Cô cau mày, tiếp tục hỏi: "Là vì thấy chương trình quá khó, theo không nổi sao? Hay là có người đe dọa các anh?"
"......"
Hai người nhìn nhau, do dự một lúc lâu. Cuối cùng Ronnie thở dài, lên tiếng: "Cả hai. Nghe này, trưởng nhóm, tôi xin lỗi. Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi, nhưng phát hiện ra mình vẫn không làm được. Không chỉ là lãng phí thời gian, phụ lòng kỳ vọng của mọi người... Andrew còn có hai đứa con phải nuôi, anh ấy không thể cứ để vợ mình ra ngoài làm việc mãi được.
Với lại... bọn họ đã bắt đầu đe dọa đến gia đình chúng tôi."
"Đêm qua có người ném đá vỡ kính nhà chúng tôi, xông vào nhà, dùng vũ khí chĩa vào chúng tôi, rồi để lại thứ này."
Andrew run rẩy lấy từ trong túi ra một mảnh giấy bị vò nát. Vì sự tức giận, cả người anh khẽ run lên: "Vợ con tôi sợ đến phát khóc... Có người không cho phép chúng tôi ở lại đây. Họ cảnh cáo rằng đây mới chỉ là bắt đầu, nếu chúng tôi không biến khỏi nơi không thuộc về mình, họ sẽ khiến chúng tôi mất đi tất cả những gì chúng tôi trân quý!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!