...?
Rốt cuộc đây là một lời đe dọa, hay là một điều gì khác?
Trong lòng An Quỳnh vang lên hồi chuông cảnh báo. Cô lập tức đề cao cảnh giác, nhìn chằm chằm chàng thanh niên trước mặt, nhất thời không thể xác định được ý đồ của anh.
Có phải cô đang hiểu theo đúng nghĩa đen không? Thái độ của anh trông vẫn khá ôn hòa, chỉ là giờ đây cô đã quen suy đoán mọi hành động của người da trắng theo hướng tồi tệ nhất.
Dù sao thì lịch sử cũng đã chứng minh: chỉ khi đã cướp đoạt đủ tài nguyên, ăn no mặc ấm, họ mới bắt đầu ban phát lòng trắc ẩn. Bố Già giúp cô cũng chẳng phải vì làm từ thiện, ân tình của Mafia, món nào cũng phải trả giá. Vậy mà bây giờ lại có người chủ động tìm đến cô, nói rằng muốn giúp đỡ... rốt cuộc là vì lý do gì?
Đừng nói với cô rằng đó là lòng tốt thuần túy. Cô tuyệt đối không tin. Đây là đứa con lớn lên trong gia đình Mafia, là Bố Già đời thứ hai trong nguyên tác — người có thể ra lệnh xử tử chính anh trai mình. Chuyện tốt đẹp như vậy, sao có thể đến lượt cô?
Trong nháy mắt, vô số giả thiết lướt qua đầu óc. Cô không đọc hiểu được ánh mắt của anh — rõ ràng rất cuốn hút, nhưng lại ẩn giấu những cảm xúc sâu thẳm hơn. Cuối cùng, cô quyết định từ bỏ việc đoán mò, thẳng thắn hỏi: "Xin thứ lỗi vì tôi chưa hiểu ý ngài. Ngài... là muốn tôi rời khỏi trường sao?"
Cô cân nhắc lại câu chữ trong đầu, cố gắng giữ cho mình thật lịch sự.
Nếu là hiểu lầm thì tốt nhất. Còn nếu đúng là như vậy, cô sẽ từ chối trao đổi và khuyên anh đi tìm cha mình.
Dù sao thì hiện tại, anh cũng chưa là gì cả.
Cô không biết bao lâu nữa anh mới tiếp quản gia tộc Corleone. Cô chỉ nhớ mang máng rằng các gia tộc mafia khác ở New York đều muốn buôn m* t**, nhưng Bố Già Vito không chịu đồng lưu hợp ô — ông cho rằng đó là hạ đẳng. Không lâu sau khi điều này ảnh hưởng đến lợi ích của các gia tộc khác, ông bị thuộc hạ bị mua chuộc phản bội, ám sát ngay trên đường phố.
Sau đó, địa bàn của gia tộc Corleone bị các băng phái khác chia cắt, người con trai cả cũng bị gài bẫy sát hại. Trong thời khắc gia tộc đứng bên bờ diệt vong, cậu con út Michael Corleone tiếp quản tất cả, gọn gàng báo thù lật ngược thế cờ, đưa thế lực của gia tộc lên đến đỉnh cao.
Cảnh mở đầu của bộ phim nguyên tác là đám cưới của Connie, con gái Bố Già — tức là mọi chuyện đều bắt đầu sau khi Connie kết hôn. Cô dự định đến lúc đó sẽ tìm cách ngăn cản âm mưu ám sát ông Don Corleone, dù chỉ là một lời nhắc nhở.
Hiện tại, cô vẫn buộc phải dựa vào Bố Già. Vito Corleone lúc này là người có nguyên tắc, ít nhất Mafia sẽ không động đến cô. Còn cảnh sát da trắng của Mỹ thì chắc chắn sẽ tống cô đi hái bông.
Nếu có thể cứu được Bố Già, cô coi như trả sạch ân tình đã thiếu. Sau đó sẽ không cần dính dáng gì đến Mafia nữa, sống một cuộc đời yên ổn, đàng hoàng.
Còn nếu thật sự không thể quay về thời hiện đại... thì cô sẽ kiếm thật nhiều tiền ở đất nước tư bản, rồi gửi về trong nước làm từ thiện!
"?"
Điều khiến cô bất ngờ là Michael Corleone cũng sững người. Đôi môi cong như cánh cung của Cupid khẽ hé ra, anh nhìn An Quỳnh lặng im vài giây, rồi cuối cùng mới phản ứng lại.
"Trời ơi, dĩ nhiên là không!"
Anh trừng to mắt, kêu lên đầy kinh ngạc: "Tôi tuyệt đối không có ý đó! Tôi thề, tôi chỉ muốn giúp cô thôi!"
Michael hoàn toàn không ngờ lại gây ra hiểu lầm như vậy, suýt nữa thì bị dọa cho giật mình. Nhưng rất nhanh, anh cũng nghĩ đến những gì cô gái Đông Á này phải trải qua ở trường — việc cô đề phòng mọi thứ là điều hoàn toàn hợp lý.
Vì thế, anh quyết định nói cho rõ, chân thành và nghiêm túc giải thích: "Tôi không quan tâm cô đến từ quốc gia nào. Tôi chỉ muốn nói rằng đó là giọng hát hay nhất tôi từng nghe. Nhưng tôi cũng không mong có bất kỳ ai ép buộc cô phải biểu diễn ở đây."
Anh chắp hai tay lại, tiếp tục nói: "Nếu cô nợ ân tình của cha tôi, buộc phải làm việc ở đây để trả nợ, thì chỉ cần cô muốn, tôi sẽ thay cô thỉnh cầu với cha. Cô có quyền đi làm điều mình thực sự mong muốn."
Michael không nhắc đến việc cha mình có yêu cầu cô làm thêm điều gì khác hay không. Anh vốn cũng là một đứa con nổi loạn, và anh quyết định vì cô gái này mà xin cha mình một ân tình.
Trên thực tế, khi hoàn hồn lại, nhìn thấy những ánh mắt tham lam của đám khách trong câu lạc bộ, nghe những lời bàn tán th* t*c về cô, anh đã vô cùng tức giận.
Kể cả những lời gợi ý lả lơi của anh cả Sonny cũng khiến anh khó chịu. Anh không hề muốn đùa giỡn với cô — anh luôn nghiêm túc với mọi thứ xung quanh mình.
Và cô không nên bị mắc kẹt ở nơi này.
Lời nói của Michael cũng khiến An Quỳnh sững sờ. Trên gương mặt của cô hiện lên vẻ kinh ngạc, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Anh kiên nhẫn và lặng lẽ nhìn cô gái xinh đẹp khiến mình không thể rời mắt, trong lòng mong chờ câu trả lời.
Thế nhưng rất nhanh, anh nhận ra sắc mặt cô lạnh đi. Rồi anh nghe thấy cô trả lời, không một chút do dự: "Dĩ nhiên là không, cảm ơn sự quan tâm của ngài. Không có ai ép buộc tôi cả. Tôi rất may mắn khi có được công việc này, và vô cùng biết ơn những gì Bố Già đã làm cho chúng tôi."
"......"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!