Chương 50: Đêm tân hôn

Johnny Fontane lặng người khi nghe những lời vợ của Michael Corleone nói với mình. Máu trong người anh như nóng lên, lòng dậy lên một sự rung động chưa từng có.

Từ trước đến nay tham vọng của anh vẫn luôn lớn dần, nhưng hiện thực đã cho anh một cú tát đau đớn. Anh đánh mất thiên phú, sự nghiệp bắt đầu trượt dốc. Thứ anh mong muốn lúc này chỉ là giữ lại danh tiếng, thể diện, cùng một khoản tiền đủ để sống qua ngày, chưa từng nghĩ rằng mình có thể tiến xa đến thế.

Nhưng những lời của cô đã khiến anh bừng tỉnh. Điều quan trọng nhất là anh nhận ra mọi điều cô nói đều khả thi. Nếu là người bình thường thì dĩ nhiên không thể lay chuyển một tập đoàn lợi ích khổng lồ như vậy. Nhưng cha đỡ đầu của anh chính là người từng giúp các lãnh tụ công đoàn dựng nghiệp, và những người ấy đều mang ơn ông. Không nghi ngờ gì nữa, họ sẽ đứng về phía Bố Già.

Hơn nữa, việc diễn viên chuyển sang làm ông chủ cũng không phải chưa từng có. Ví dụ như bậc thầy phim câm vĩ đại kia, ông ta cũng đã lập nên hãng phim của riêng mình. Ngay cả Jack Woltz cũng vậy. Trước kia ông ta chỉ là một công nhân khuân thùng bia ở bến cảng, sau này mới phất lên nhờ đầu tư vào những rạp chiếu phim giá rẻ năm xu.

Điểm xuất phát của Johnny vốn cao hơn Woltz nhiều. Anh chỉ tạm thời rơi vào đáy vực mà thôi. Anh có ngoại hình, có diễn xuất, lại có các mối quan hệ. Anh hoàn toàn có thể thuyết phục nhiều ngôi sao gia nhập, ít nhất anh sẽ không bóc lột họ như Woltz từng làm.

Chỉ cần cha đỡ đầu sẵn lòng giúp đỡ, anh hoàn toàn có thể đạt được những thành tựu vượt xa hiện tại.

Trong khoảnh khắc ấy, Johnny chợt hiểu vì sao Vito Corleone lại chấp nhận một cô gái châu Á gia nhập gia tộc. Cô không cần chứng minh điều gì với bất kỳ ai, khí chất lãnh đạo bẩm sinh của cô đã đủ khiến người khác phải khâm phục.

Anh cũng không hề nghi ngờ tài năng của cô. Ngay từ lúc cô hát bè cùng họ trước đó, anh đã nhận ra giọng hát được đào tạo bài bản của cô. Nếu Bố Già đồng ý, anh rất sẵn lòng hợp tác theo kế hoạch mà cô đề xuất.

Đúng lúc này, Johnny bỗng nhận ra mình thậm chí còn chưa biết tên cô.

"Thật thất lễ. Tôi nên xưng hô với cô thế nào? Những lời cô nói tôi đều ghi nhớ cả, tôi sẽ thuật lại nguyên vẹn cho Bố Già." Anh nhiệt tình bắt tay An Quỳnh, hy vọng nhận được thêm sự ủng hộ từ cô. Nhưng họ còn chưa kịp nói chuyện nhiều thì Michael đã bước đến bên cạnh.

Áp lực tỏa ra từ Michael rõ rệt đến mức khiến không khí như trầm xuống. Johnny thấy rõ ánh nhìn lạnh lẽo trong mắt anh, rõ ràng là Michael không thích người khác đứng quá gần vợ mình.

Đàn ông đang yêu mà, Johnny thầm nghĩ. Tốt nhất đừng chọc giận họ.

Anh lập tức nở nụ cười gượng, rồi giải thích với Michael: "Dạo gần đây tôi sống rất tệ. Giọng hát hỏng rồi, công việc mất, vợ thì công khai ngoại tình trước mặt tôi với đủ loại người. Ginny và bọn trẻ cũng không chịu nhận tôi nữa... Nhưng tất cả đều là do tôi tự chuốc lấy, đó là cái giá tôi phải trả."

Biết danh tiếng của mình chẳng tốt đẹp gì, anh cố gắng tỏ ra chân thành để chứng minh rằng mình không hề có ý tán tỉnh vợ của Michael.

"Ông chủ của tôi sỉ nhục tôi, bảo tôi phải đi l**m... mông ông ta thì may ra mới cân nhắc cho tôi một cơ hội. Tôi định nhờ Bố Già giúp đỡ, nhưng vợ của cậu lại cho tôi một đề nghị còn hay hơn... Cô ấy thật sự rất thông minh. Cô ấy hy vọng Hollywood sau này có thể trở thành kênh tuyên truyền chính trị cho cậu. Vừa rồi chúng tôi chỉ nói vài chuyện công việc thôi, nhưng cô ấy nghĩ xa vô cùng.

Chỉ những người thật lòng quan tâm đến cậu mới có thể suy tính cho cậu như vậy."

Michael không khỏi nhướng mày. Những lời của Johnny khiến tâm trạng anh lập tức bớt khó chịu. Dù anh biết Johnny cố ý nói vậy, nhưng đó đúng là những lời anh thích nghe.

An Quỳnh cũng tiếp lời: "Đúng vậy. Em vừa nghĩ rằng Hollywood chẳng qua cũng là tiếng nói của các chính trị gia. Lợi ích kinh tế của nó không thể so với phố Wall, nhưng chúng ta cũng không nên bỏ qua lĩnh vực này. Nếu anh ra tranh cử, chắc chắn sẽ cần các ngôi sao đứng ra ủng hộ và vận động cử tri. Vì thế em mới bàn với Fontane, thay vì cầu xin Bố Già chỉ để tiếp tục làm thuê cho người khác, chi bằng tự mình trở thành ông chủ."

Cô nói rất nhanh, rõ ràng là vô cùng hứng thú với lĩnh vực này.

"Em không hiểu rõ cách vận hành cụ thể, nhưng Fontane thì khác, anh ấy biết từng khâu trong ngành. Còn em biết khán giả thích xem gì. Ban đầu nếu chưa có diễn viên hay kịch bản tốt cũng không sao, chúng ta có thể tìm kiếm tài năng từ người bình thường rồi nâng họ thành ngôi sao."

Cô nói liền một mạch, như thể ý tưởng đã được suy nghĩ từ rất lâu.

"Ví dụ chúng ta có thể tổ chức chương trình tuyển chọn diễn viên giống như bầu cử chính trị. Khán giả truyền hình tự bỏ phiếu cho ca sĩ hoặc diễn viên mình yêu thích. Chúng ta cũng có thể kiếm được rất nhiều tiền từ quảng cáo." Cô càng nói càng hứng khởi: "Khi mô hình này ổn định, chúng ta có thể bán phiếu bầu, hoặc tổ chức các tour lưu diễn. Không chỉ diễn viên hay ca sĩ, còn có thể tuyển chọn đầu bếp nổi tiếng, các bà nội trợ chắc chắn sẽ rất thích xem.

Dĩ nhiên chương trình phải đăng ký bản quyền, nếu có ai sao chép thì nhờ Tom Hagen lập bộ phận pháp lý kiện họ."

Cô liên tục đưa ra hàng loạt giả thuyết và phương án. Cuối cùng vẫn để thị trường và khán giả quyết định, đồng thời tạo thêm nhiều cơ hội việc làm.

Tất nhiên họ vẫn sẽ sản xuất phim, những tác phẩm giải trí đại chúng, chẳng hạn các nhân vật siêu anh hùng được yêu thích như Captain America: câu chuyện về một chàng trai trẻ được tiêm huyết thanh trong Thế chiến II, sở hữu sức mạnh siêu phàm và tiêu diệt phát xít.

Nhưng để thương hiệu này tồn tại lâu dài, họ cần hợp tác với các họa sĩ truyện tranh để đăng nhiều kỳ. Cô sẽ đưa ra ý tưởng và kịch bản, còn họ sẽ vẽ thành truyện.

Tất cả những mô hình này đều đã được thị trường tương lai kiểm chứng. Khi câu chuyện đủ nổi tiếng, họ có thể chuyển thể thành phim người đóng, và cô biết rõ phải chọn diễn viên như thế nào.

Quan trọng nhất là toàn bộ bản quyền đều nằm trong tay họ. Như vậy, từng bước một, họ có thể hợp pháp hóa các ngành kinh doanh của gia tộc nhà Bố Già.

Michael sững sờ.

Ý tưởng nghe có vẻ vô cùng táo bạo, nhưng lại mang dáng dấp của một thiên tài. Anh tin rằng những ông trùm Hollywood có lẽ cả đời cũng không nghĩ ra được. Nếu vận hành trơn tru, lợi nhuận thu được thậm chí có thể vượt xa những ngành kinh doanh "xám" của gia tộc, chẳng hạn như buôn lậu dầu ô liu, mà chúng lại hoàn toàn hợp pháp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!