Ban nhạc trong khu vườn vẫn không ngừng chơi nhạc.
Clemenza đứng nhìn những vị khách đang nhảy điệu Tarantella dân gian vui nhộn với ánh mắt đầy ghen tị. Nhưng hôm nay định mệnh sẽ không cho ông có cơ hội để khoe những bước nhảy điêu luyện của mình.
Một chàng trai trẻ tên Nino Valenti dường như đã uống quá nhiều. Anh ta nhảy phắt lên sân khấu, bắt đầu cất giọng hát vang những bài dân ca Sicily có phần th* t*c.
Bà Corleone cũng hào hứng bước lên góp vui, khiến Don chỉ biết lắc đầu, thở dài rồi quay đi tiếp những vị khách đến xin ông ban ân huệ. Dù hôm nay không phải đám cưới của con gái, ông vẫn sẵn sàng lắng nghe lời thỉnh cầu của mọi người, giống như cách ông vẫn luôn làm từ trước đến nay.
Khi bữa tiệc bắt đầu náo nhiệt, phía cô dâu cuối cùng cũng có chút thời gian rảnh. Andrew và Ronnie được mời đến dự lễ cưới rốt cuộc cũng có dịp bước tới ôm An Quỳnh thật chặt. Sau đó họ hơi ngượng ngùng đưa món quà của mình cho cô.
"Chúc mừng nhé! Hôm nay cô thật sự rất đẹp, Jo!"
"Bọn tôi không có thứ gì quá giá trị, cũng chẳng có tài nghệ gì đặc biệt. Nhưng nghĩ đến một thứ có lẽ cô sẽ thích... nên bọn tôi đã nhờ một người bạn từng tham gia Thế chiến II lấy giúp cái này."
Hai người nói xong còn lén nhìn quanh một lượt.
Rồi họ tránh ánh mắt của mọi người, mở chiếc hộp gỗ mang theo ngay trước mặt cô..... Hả?!
Khi nhìn thấy thứ bên trong, An Quỳnh suýt nữa thì giật mình. Nhưng ngay sau khi nhận ra trên đó có rất nhiều chữ ký bằng bút mực đủ màu, cô lập tức hiểu đó là thứ gì.
Cô kinh ngạc nhìn họ.
Hai người lập tức nhe răng cười, rồi trước ánh mắt đột nhiên trở nên phức tạp của Michael mà nói: "Đây là chiến lợi phẩm từ bọn phát xít mà chúng tôi đã cùng nhau đánh bại! Trên đó có chữ ký của mấy đứa chúng tôi để làm chứng!"
Ronnie giơ ngón cái lên, nói với vẻ cực kỳ tự hào: "Bọn tôi biết quê hương của cô có mối thù sâu nặng với phát xít Nhật, nên tặng cô giữ làm kỷ niệm."
"Nàu Mike, anh em, đừng nhìn bọn tôi như vậy chứ. Cũng tại hồi đó cậu không làm giống mọi người thôi. Nhưng chúng tôi cho phép cậu ký tên mình lên đó, vì dù sao cậu cũng tham gia cuộc chiến đó mà."
Vậy là... cuối cùng cô vẫn nhận được một cái đầu lính Nhật từ bạn bè.
Quả là món quà cưới độc đáo thật, An Quỳnh thầm nghĩ.
Dù trước đây cô từng nói đùa rằng hơi tò mò muốn xem, nhưng khi tận mắt nhìn thấy... cảm giác vẫn vô cùng chấn động. Cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để nhìn lâu thêm một giây nào. Thế là cô lập tức đóng nắp hộp lại, gật đầu phụ họa: "Đúng vậy... Mike chưa bao giờ kể chi tiết về cuộc chiến đó."
"Anh ấy không bao giờ khoe khoang về bản thân. Đó là một phẩm chất rất đáng quý... nhưng tôi vẫn hy vọng sau này có thể đọc được trong sách lịch sử, ý tôi là những cuốn sách sau này, về những câu chuyện khác."
"Thật ra tôi chỉ may mắn thôi." Michael mỉm cười khi thấy cô vừa kinh ngạc vừa tò mò về món quà của Andrew và Ronnie. Nhưng ngay sau đó, dường như anh lại nhớ đến những ký ức buồn. Ánh mắt anh lại trở nên trầm lắng.
Lần đầu tiên anh bắt đầu kể về những ngày mình tham chiến.
"Trong trận Midway, đối phương có bốn tàu sân bay chủ lực cùng rất nhiều tàu khu trục."
"Nếu muốn ném ngư lôi trúng tàu sân bay của họ, phi công của chúng ta phải bay cực kỳ gần mục tiêu. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc họ sẽ bị pháo phòng không bắn hạ."
"Mỗi người đều cất cánh với quyết tâm có thể sẽ không trở về."
"Nhưng ngày hôm đó gần như là một phép màu. Chỉ huy của họ đã mắc sai lầm lớn khi quyết định tấn công tàu ngầm trước, khiến không quân của chúng ta có thời gian thở."
"Nếu không... kết quả chiến tranh có lẽ đã không thuận lợi như vậy."
Anh khẽ nhắm mắt lại.
Giọng nói vẫn bình tĩnh đến mức chính anh cũng thấy khó tin:
"Thủy quân lục chiến như chúng tôi lúc đó ở trên tàu sân bay chờ lệnh. Trận chiến kéo dài vài ngày... cuối cùng cục diện cũng đảo ngược hoàn toàn."
"Khi các phi công át chủ bài của chúng ta phá hủy hai tàu sân bay của đối phương, khiến chỉ huy của họ buộc phải bỏ tàu chạy trốn... một số máy bay Nhật đã đuổi theo."
"Ngay khi họ chuẩn bị lao xuống tự sát vào tàu sân bay của chúng tôi, tôi điều khiển pháo phòng không và bắn hạ hai chiếc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!