"Tránh ra đi, chúng tôi đâu có quen ông."
Có lẽ vì thân phận mà người đàn ông kia tự xưng, Connie lập tức cảnh giác với kẻ lạ mặt này. Cô hoàn toàn không có ý định nói chuyện với hắn, chưa để An Quỳnh kịp mở miệng đã lạnh lùng quát: "Đừng tưởng tôi không biết mấy người là hạng người gì. Toàn bọn môi giới dắt gái! Cô ấy là người nhà tôi, không cần phải làm việc cho các người!"
Connie trừng mắt nhìn người đàn ông tự nhận mình là nhà sản xuất phim, đồng thời ghé sát tai An Quỳnh nhắc nhỏ: "Mấy kẻ này chẳng có ý tốt đâu. Họ sẽ dùng đủ thứ lời đường mật để lừa cô, hứa hẹn cho cô cơ hội, rồi cũng có thể dễ dàng hủy hoại cô, ép cậu phải làm theo ý họ. Tin tôi đi, cưng à, cô không cần phải mạo hiểm như thế. Bố tôi sẽ lo cho cô."
"Ồ, có vẻ hai cô đã hiểu lầm điều gì đó. Các cô thật sự biết tôi là ai sao?"
Người đàn ông nhíu mày, như thể bị xúc phạm, nhưng vẫn giữ vẻ phong độ. Trong giọng nói có một chút kiêu ngạo khó giấu.
"Các cô cứ đi hỏi thử xem. Những bộ phim các cô từng nghe tên, phần lớn đều do tôi sản xuất. Tôi đã nâng đỡ không ít nữ diễn viên nổi tiếng. Nhưng tôi cũng không có ý định mời vị tiểu thư này đóng phim, phụ nữ châu Á không nằm trong gu thẩm mỹ của tôi."
Rồi hắn điều chỉnh lại giọng cho nghiêm túc hơn, rút từ túi áo trước ngực ra một tấm danh thiếp đưa cho An Quỳnh.
"Thông thường là người ta cầu xin tôi cho họ cơ hội. Nhưng màn biểu diễn vừa rồi của cô đã khiến tôi ấn tượng. Tôi rất thích tiết mục hát đường phố ấy, dù chưa đạt tới trình độ đỉnh cao, nhưng đủ xuất sắc, lại không hề run sợ. Với con mắt chuyên môn của mình, tôi cho rằng cô có tiềm năng lớn. Tôi muốn ký hợp đồng, đào tạo cô thành ngôi sao nhạc pop tiếp theo."
An Quỳnh nhận lấy tấm danh thiếp rồi liếc nhìn một cái. Thiết kế của nó mang đậm gu thẩm mỹ phô trương của giới mới giàu, dòng chữ mạ vàng in nổi "Woltz Pictures". Cái tên này dường như cô từng nghe qua ở đâu đó.
Thái độ của người đàn ông ấy có phần kênh kiệu, giọng điệu cũng không mấy dễ chịu, nhưng lời đề nghị lại khiến An Quỳnh có chút hứng thú. Cô bèn tò mò hỏi: "Vậy tôi sẽ nhận được gì? Ông chắc là người châu Á cũng có cơ hội sao?"
"Đương nhiên không thành vấn đề. Nếu cô vượt qua kỳ đánh giá, tôi sẽ cho cô ra đĩa nhạc, sau đó cô sẽ có cơ hội biểu diễn ở Broadway. Khi cô đủ nổi tiếng, tiền bản quyền thu được sẽ rất đáng kể."
Hắn ngạo nghễ mỉm cười nhưng vẫn tỏ ra lịch thiệp.
"Hiện tại ca sĩ có thu nhập cao nhất là Johnny Fontane, nhưng anh ta sắp hết thời rồi. Sau khi hỏng giọng, anh ta muốn đóng phim của tôi, tôi đã nói thẳng là không có cửa. Tôi cho rằng cơ hội nên dành cho người thật sự có tài năng, và giờ tôi đã nhìn thấy cô."
Nghe khẩu khí của hắn, quả thực có thể cảm nhận được địa vị của người này không hề thấp.
An Quỳnh hiểu vì sao Connie lại cảnh giác đến vậy. Trong thời đại này, minh tinh nhìn bề ngoài thì hào nhoáng, nhưng phần lớn đều bị bóc lột.
Connie nói không sai, những người như họ thậm chí có thể dễ dàng hủy hoại cả một ngôi sao. Thế nhưng, ai ai cũng khao khát được trao cơ hội, bởi đó gần như là con đường tốt nhất để người bình thường đổi đời.
Dù kế hoạch tương lai của An Quỳnh là theo ngành tài chính, mọi thứ vẫn còn rất xa. Trước đây Bố Già từng hỏi cô có muốn làm ngôi sao hay không, cô cảm thấy quá viển vông nên không nghĩ tới. Nhưng khi thật sự có người bày tỏ ý muốn nâng đỡ mình, cô lại không khỏi dao động.
Nếu có thể phát hành đĩa nhạc, trở thành ca sĩ nổi tiếng, tiền bản quyền về sau quả thực rất khả quan.
Thế giới này có chút khác biệt so với thế giới cũ của cô. Những minh tinh gạo cội cô từng biết như Vivien Leigh dường như không tồn tại ở đây. Dù 'Cuốn theo chiều gió' vẫn được công chiếu, nhưng do những diễn viên mà cô không quen biết đảm nhận. Thậm chí cô cũng chưa từng thấy Marlon Brando xuất hiện.
Vì thế, nếu cô "tham khảo" âm nhạc của tương lai, hẳn cũng sẽ không ảnh hưởng tới bất kỳ ai...
Ngay khi An Quỳnh còn đang suy tính có nên chuẩn bị thêm cho mình vài con đường dự phòng hay không, Connie bỗng tức giận nhổ toẹt một tiếng, chỉ tay vào người đàn ông kia mà mắng: "Ông mới là kẻ xuống dốc! Johnny sẽ ngày càng thành công! Ông là lão già ghen tị vì anh ấy được phụ nữ yêu thích hơn ông! Anh ấy không cần phải dựa vào mấy lời đường mật dơ bẩn để lừa phụ nữ như ông!
Đừng để ý hắn nữa, Jo, đi thôi!"
Cô lập tức kéo tay An Quỳnh đi, vừa đi vừa quay lại trừng mắt chửi rủa. Phản ứng dữ dội ấy khiến người xung quanh đều ngoái nhìn. Sắc mặt người đàn ông kia lúc xanh lúc đỏ, nhưng trước mặt mọi người không tiện nổi giận. Hắn chỉ giả vờ nhún vai như một quý ông, rồi bổ sung với An Quỳnh: "Ngày mai tôi sẽ về Los Angeles. Nếu cô nghĩ thông suốt, cứ gọi cho thư ký của công ty tôi.
Tôi tin cô không giống mụ đàn bà chanh chua kia, người thông minh sẽ biết nắm bắt cơ hội."
"... Thôi vậy."
An Quỳnh thầm nghĩ.
Vốn dĩ cô thật sự có chút do dự, nhưng Connie bùng nổ chỉ vì hắn nói xấu Johnny Fontane.
Johnny Fontane chính là cậu con nuôi làm ca sĩ của Bố Già. Tình hình quả thực giống như lời người đàn ông kia nói, nhưng Fontane có quan hệ rất tốt với Connie. Trong nguyên tác, vì đứa con đỡ đầu này mà Bố Già từng đi đe dọa một đạo diễnm nghĩ đến đây, An Quỳnh không khỏi nghi ngờ có khi chính là người đàn ông trước mặt.
Dù sao thì hiện tại cô chưa thể chấp nhận lời đề nghị, nhưng vẫn nên giữ lại phòng thân. Cô nhét tấm danh thiếp vào túi, rồi cùng Connie mắng hắn là tên lưu manh vô giáo dục, rất nhanh liền quên bẵng chuyện ấy.
"Bộ này hợp với Mike lắm, như thể được may đo riêng cho anh ấy vậy. Tôi còn muốn mua cho bố một bộ nữa cơ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!