Chương 36: Câu trả lời của cô

Lời của Michael khiến đôi mắt An Quỳnh mở lớn. Cô nhìn anh đầy kinh ngạc, trong một khoảnh khắc chưa kịp phản ứng, nhưng ngay lập tức đã hiểu ra vì sao họ lại làm như vậy.

Bởi vì Carlo đã tự phơi bày sự ngu xuẩn của mình, thậm chí chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt. Hắn quá tự phụ, không hề cân nhắc đến hậu quả của từng hành động, để rồi tự tay trao nhược điểm của mình cho kẻ thù của gia tộc Corleone. Trong tình huống ấy, Bố Già hiển nhiên không thể nào tiếp tục để hắn cưới Connie.

Vấn đề tiếp theo là — hôn lễ phải làm sao?

Chỉ còn năm ngày. Tất cả đã chuẩn bị xong xuôi. Trực tiếp hủy bỏ sao? Để những người bạn cũ từ đâu đến thì lại quay về đó? Làm vậy chẳng khác nào để kẻ địch nhận ra rằng họ đã phát hiện ra kế hoạch, rồi hai bên lập tức bước vào thế đối đầu công khai, không ai còn chiếm được tiên cơ.

Hay là giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vẫn tiếp tục tổ chức hôn lễ của con trai, chờ đến khi các gia tộc mafia khác vì thể diện mà đến chúc mừng, rồi nhân cơ hội ấy một lưới bắt trọn?

Nếu là cô, cô chắc chắn chẳng quan tâm đến cái gọi là quy củ giang hồ hay đạo nghĩa bề ngoài. Cơ hội trời cho thế này, sao có thể bỏ lỡ? Dứt khoát quét sạch bọn họ!

Thử nghĩ xem, nếu là đại đế hay Tiểu Trạch, xuyên không về trước khi chiến tranh bùng nổ, trong lúc hai bên cùng tham gia một hội nghị hòa bình, liệu có nhịn được mà không ra tay trước không?

Ví dụ có lẽ không quá sát, nhưng chỉ cần đặt mình vào mối thù máu sâu nặng giữa hai phe đối địch, chắc chắn là không thể nhịn nổi.

Bố Già tuy là người muốn thể diện, nhưng làm ăn trong vùng xám bao nhiêu năm, trải qua biết bao cuộc tranh đấu băng đảng mà vẫn sống đến giờ, thời khắc then chốt tất nhiên hiểu rõ phải làm gì. Xem ra ông đã quyết định động thủ.

Còn phải nghĩ gì nữa? Đương nhiên là cô phải theo! Có lý do để từ chối sao? Nhân cơ hội này tiêu diệt sạch sẽ bọn họ mới là chính sự!

Đôi mắt cô chợt sáng lên. Đến khi hoàn hồn lại, cô không do dự mà đáp lời: "Không vấn đề gì đâu, Mike. Tôi đồng ý."

Chẳng qua chỉ là kết hôn. Cô đâu phải người của thế kỷ trước, cũng chẳng để tâm đến cái gọi là "danh dự phụ nữ". Muốn ly hôn thì lúc nào cũng có thể, vốn dĩ không phải chuyện đáng để tranh luận.

So với những việc những người khác sắp phải làm, thứ cô đối mặt chỉ là vài lời dị nghị. Mà những lời ấy cô nghe còn ít sao? Huống hồ rủi ro hoàn toàn trong tầm kiểm soát — đây là địa bàn của gia tộc Corleone, nếu xảy ra cuộc đấu súng, cô tự biết tìm chỗ mà ẩn mình.

"Nếu bố và mọi người đều đồng ý với kế hoạch này, tôi không có lý do gì từ chối. Nói đúng hơn... đây cũng chính là điều tôi mong muốn."

Câu trả lời dứt khoát của cô khiến Michael khựng lại trong giây lát, như thể không ngờ cô chấp nhận nhanh đến vậy. Vốn dĩ tâm trạng của anh đang không vui, nhưng rất nhanh, đôi mắt sâu thẳm u uẩn ấy trở nên dịu dàng. Anh đột nhiên kéo cô vào lòng, ôm thật chặt.

"Đương nhiên, mọi người đều tán thành."

Trong lòng anh thầm nghĩ, có lẽ cô đã hiểu nhầm bản chất của chuyện này.

Đối với anh, đây không phải một cuộc trao đổi lợi ích. Anh hoàn toàn xuất phát từ trái tim. Chỉ là lúc này anh không định giải thích, chỉ cần kết quả là điều anh mong muốn, thế là đủ. Cảm giác như ước nguyện được đền đáp lan tràn trong lòng, khiến anh không nhịn được mà tưởng tượng. Đến khi trở lại trường, những gã đàn ông từng dòm ngó cô, nếu biết tin họ đã kết hôn sẽ tức tối đến mức nào.

"... Cảm ơn em đã chọn tôi, Joan."

Michael vùi mặt vào hõm cổ cô, cố gắng kìm lại những suy nghĩ đang tản mạn, khẽ thì thầm: "Tôi thề sẽ dùng cả sinh mệnh của mình để yêu em, tuyệt đối không để em hối hận."

Anh ôm cô thật chặt. Trên người anh phảng phất mùi gió bão và da thuộc. An Quỳnh cảm nhận được não mình đang tiết ra dopamine một cách điên cuồng, cơ thể vì cơn bùng nổ hormone mà xảy ra vô số phản ứng hóa học.

Chỉ là, bây giờ hiển nhiên không phải lúc đắm chìm trong cảm giác ấy.

Cô cố gắng đẩy Michael ra, đồng thời chuyển đề tài: "Không sao, chuyện đó để sau hãy nói. Trước tiên anh nói cho tôi biết kế hoạch hành động đi, và tôi cần làm những gì? À... đợi đã..."

Cô suy nghĩ một lát, bỗng lóe lên ý tưởng, hưng phấn nói: "Hay là anh tặng tôi một khẩu súng đi! Dạy tôi cách bắn súng. Đến lúc đó tôi sẽ giấu nó trong váy cưới."

Đề nghị của cô khiến Michael bật cười. Người đàn ông bình thường nhiều lắm cũng chỉ dạy cô dâu của mình lái xe hay quản lý tài chính gia đình, còn món quà cưới Joan yêu cầu lại quá mức khác biệt — dạy cô bắn súng.

Dù trong lòng anh muốn nói rằng anh không muốn cô cũng phải mang nợ máu, cô không cần làm những chuyện ấy, nhưng đồng thời anh cũng hy vọng cô có năng lực tự bảo vệ mình. Cuối cùng, anh vẫn lấy sợi dây chuyền kim cương mà cha anh chọn ra đeo lên cổ cô, mỉm cười đáp: "Được, tôi dạy em bắn súng. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ quay về nhà để tổ chức một hôn lễ kiểu Sicily... nhưng chỉ cần người đó là em, những thứ khác đều không quan trọng."

"Thế còn Carlo thì sao?"

An Quỳnh nhanh chóng quay về trọng điểm, nhìn Michael đang chăm chú đầy thâm tình mà hỏi tiếp: "Connie giờ thế nào? Cô ấy có chấp nhận được chuyện này không? À đúng rồi, tôi đã nhờ Andrew tiếp tục chăm sóc ông Malaka rồi. Không biết khi nào ông ấy mới qua cơn nguy hiểm, có lẽ rất lâu nữa mới quay lại làm việc được, đừng sa thải ông ấy."

"Tôi hiểu. Chúng tôi sẽ bồi thường cho ông ấy một khoản. Dù không thể trở lại câu lạc bộ, ông ấy vẫn có thể tiếp tục sống."

Cô vẫn luôn đặt bạn bè lên trên hết, Michael thầm nghĩ. Cũng chính những phẩm chất ấy khiến cha anh đánh giá cao cô. Chuyện của người nhạc công kia, cha anh sớm đã có sắp xếp. Ông chưa bao giờ bạc đãi những người đã vì gia tộc mà cống hiến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!