Chương 30: Trận chiến bảo vệ

"Quản lý khách sạn nghe thấy tiếng súng liền lập tức chạy tới phòng, nhưng hung thủ đã trốn thoát qua cửa sổ tầng hai. Cảnh sát phán đoán đây rất có thể là một vụ tấn công mang động cơ phân biệt chủng tộc, cũng có khả năng nhạc công ở đây mấy ngày bị kẻ xấu để ý đến tài sản rồi ra tay cướp bóc."

Sau khi hỏi rõ tình hình từ Paulie Gatto và phía cảnh sát, Tom Hagen báo cáo toàn bộ sự việc với Bố Già.

Với bối cảnh thời đại này, những chuyện như vậy thực ra không hiếm. Các vụ tấn công vì thù ghét chủng tộc vẫn xảy ra thường xuyên, đặc biệt nhắm vào những người da đen có khả năng thoát khỏi tầng lớp ban đầu và trở nên giàu có, họ càng dễ trở thành mục tiêu căm ghét.

Ví dụ điển hình nhất chính là Greenwood District năm 1921. Nơi đó từng được gọi là "Phố Wall của người da đen", nhưng vì phát triển quá nhanh, quá giàu có mà khơi dậy hận thù của người da trắng. Những kẻ theo chủ nghĩa thượng đẳng da trắng thậm chí còn huy động cả lực lượng mặt đất lẫn không quân, san phẳng hơn ba mươi lăm khu phố. Tương tự còn có thảm sát Rosewood, đều là những thị trấn của người da đen giàu có và đều bị hủy diệt sạch.

Vì thế, bề ngoài nhìn vào thì một nhạc công da đen ở một mình trong khách sạn cao cấp tại Manhattan, lại có xe riêng đưa đón, rất dễ bị bọn phân biệt chủng tộc xem là "giàu có, thành đạt", từ đó chuốc lấy tai họa.

Vito Corleone trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Vậy tình trạng của nhạc công thế nào rồi?"

"Đã được đưa vào bệnh viện cấp cứu, tạm thời chưa qua cơn nguy kịch. May mắn là đạn không trúng chỗ hiểm. Tay súng bắn không chuẩn, sau khi nổ súng thì bỏ chạy rất vội."

Tom Hagen tiếp tục nêu nhận định: "Tôi nghiêng về khả năng tấn công vì thù ghét chủng tộc. Hiện trường không bị lục lọi nhiều, cũng không cần nổ tới năm phát súng chỉ để cướp của. Mục đích có lẽ là giết người, hung thủ không ngờ nhạc công có thể sống sót."

"Chăm sóc cậu ta cho tốt." Vito gật đầu, không nói thêm, chỉ dặn Tom Hagen yêu cầu bệnh viện dùng phương án điều trị tốt nhất.

Dù Malaka chỉ là một nhân vật nhỏ, nhưng với tư cách là khách mời biểu diễn trong hôn lễ của con gái Bố Già quyền lực bậc nhất New York, việc ông bị tấn công, sống chết chưa rõ chẳng khác nào sỉ nhục thể diện của Bố Già. Vito quyết định phải cho ông Malaka một lời giải thích.

"Tìm ra kẻ tấn công, để hắn chịu hình phạt tương xứng. Giao việc này cho người có đầu óc làm. Trước khi hôn lễ của Connie kết thúc, đừng tạo thêm rắc rối."

Các thành viên gia tộc cúi người nhận lệnh. Ngoài Michael đang ở ngoài gặp những người bạn cũ của Vito, những người còn lại đều tỏ ra tiếc nuối trước biến cố đột ngột này.

Còn An Quỳnh thì như rơi vào hố băng, cơ thể khẽ run lên.

Điều này... có hợp lý không? Giữa khu thương mại Manhattan, trong một khách sạn cao cấp lại công khai xảy ra tấn công vì phân biệt chủng tộc?

New York đâu phải miền Nam; an ninh khách sạn vốn ngăn cách người nghèo, hung thủ sao có thể xông thẳng vào gây án dễ dàng như vậy? Hay chỉ đơn giản là không chịu nổi cảnh người da đen trở nên giàu có, nên muốn giết cho hả giận?

Cô theo phản xạ liếc nhìn Carlo. Gã ngồi cạnh Connie, cúi đầu, trông như chẳng mấy quan tâm đến chuyện này, phản ứng khá hờ hững.

Hiện tại chưa có chứng cứ cho thấy có liên quan đến Carlo, bề ngoài mọi thứ đều giống một tai nạn. Nhưng có lẽ do ấn tượng từ nguyên tác, An Quỳnh vẫn cảm thấy tên này chưa chắc đã vô can.

Đáng tiếc nhất là, dù cho thật sự Carlo đứng sau hãm hại ông Malaka, thì Connie đang yêu đương mù quáng cũng sẽ không vì chuyện này mà hủy hôn. Carlo có thể viện ra vô số lý do: chẳng hạn nói mình chỉ muốn giữ thể diện cho Connie, không muốn có người da đen xuất hiện trong hôn lễ, sau khi than thở với bạn bè, tự nhiên có kẻ "nhiệt tình giúp đỡ".

Trừ khi động chạm đến nguyên tắc cốt lõi, ví dụ như bắt được bằng chứng xác thực hắn phản bội gia tộc.

"Thưa ngài, tôi có thể tới bệnh viện thăm ông Malaka không?" Sau một thoáng suy nghĩ, An Quỳnh lên tiếng xin phép Vito. "Tôi rất lo cho ông ấy, ông Malaka đã giúp tôi rất nhiều."

"Cô là cô gái trọng tình nghĩa, ta đã nghe nói về tình bạn của hai người." Bố Già không phản đối, dặn tài xế đưa cô tới bệnh viện, rồi gọi quân sư và Clemenza vào thư phòng.

Dù Malaka chỉ là một kẻ nhỏ bé, An Quỳnh lại có linh cảm rất mạnh: nếu đây là một vụ tấn công có chủ đích, mà đối phương biết ông chưa chết, rất có thể chúng sẽ quay lại để "bịt miệng" ông, tránh bị nhận diện.

Bi kịch hơn nữa là chính vì ông chỉ là "một kẻ nhỏ bé", lại là một người da đen, nên sẽ không nhận được sự bảo vệ như trong nguyên tác khi Bố Già bị ám sát.

Ngay cả Bố Già còn có lúc vì cảnh sát thối nát mà bị gài bẫy, buộc phải đuổi hết vệ sĩ, để rồi Michael phải tự tay bảo vệ cha trong bệnh viện, đó cũng là bước đầu cho sự "hắc hóa" của anh.

Không ai bảo vệ ông Malaka. Vậy thì... chỉ còn cô làm việc đó!

"Cô đúng là may mắn đấy. Là người Đông Á mà được như cô thì hiếm lắm." Trên đường tới bệnh viện, tài xế Paulie Gatto bất chợt buông một câu.

"Hả?" Đang mải suy nghĩ, An Quỳnh ngẩng đầu nhìn ông ta, không chắc mình nghe đúng.

"Ý tôi là cô được con trai của Don để mắt tới, không phải giống mấy cô xinh đẹp ở Chinatown phải bán thân." Paulie cười khẩy, giọng điệu vừa vô lễ vừa đầy cảm khái. "Phụ nữ các cô tiện thật, chỉ cần bám được một người đàn ông là đổi đời ngay. Còn bọn đàn ông như tôi phải tự liều mạng kiếm tiền nuôi gia đình. Mike chắc chắn sẽ cho cô rất nhiều sính lễ, tôi phải làm bao nhiêu năm mới kiếm nổi chừng đó tiền chứ?"

"......"

Nếu như người nhà của Bố Già khiến cô cảm thấy văn minh, nói lý lẽ, thì gã tài xế Paulie Gatto này cuối cùng cũng cho cô thấy "lưu manh" thật sự trông như thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!